EM LÀ CÂY LÚA TRỔ BÔNG
Em là cây lúa sinh sau đẻ muộn. Ngày
đầu ngoi lên khỏi mặt đất, thân em nhỏ, yếu và nhẹ như một lời thở dài giữa
cánh đồng rộng. Nhưng rồi, nhờ nắng, nhờ gió, nhờ nước – và hơn hết là nhờ bàn
tay chăm sóc của ông chủ ngụ cư nơi Lầu Bát Giác – mỗi ngày em lại thấy cơ thể
mình nặng hơn một chút, chín thêm một chút. Từng hạt mẩy dần trong em như mang
theo bao ơn nghĩa của cuộc đời.
Thuở mới lên cây, em còn “trẻ trâu”,
non nớt, mặt lúc nào cũng vênh lên trời. Ai góp ý cũng bỏ ngoài tai; ai bảo ban
cũng chỉ nghe một nửa rồi quên mất. Em tưởng chỉ cần cao lên là đủ. Nhưng rồi
cuộc đời dâu bể, những trận gió quật ngang, những cơn mưa bất chợt đã dạy em
bài học mà không cuốn sách nào ghi: càng chín, đầu càng phải cúi xuống,
và càng cúi xuống, em càng thấy mình nợ những người đã nâng đỡ em biết bao
nhiêu.
1. Tri ân Ban Lãnh
đạo – những người dựng nền cho cánh đồng hôm nay
Trước khi em kịp hiểu thế nào là lớn
lên, đã có những con người lặng lẽ cắm những cọc mốc đầu tiên, dẫn nước, mở
luống, dọn sạch cỏ hoang để chuẩn bị chỗ đứng cho những mầm xanh như em.
Họ là những người đặt nền móng, chịu
nắng sớm mưa chiều, dành từng hơi sức để xây nên mái trường Hoàng Long. Nhờ họ,
cánh đồng em sinh ra không chỉ là nơi học chữ, mà là nơi nuôi dưỡng nhân cách
và ước mơ.
Em cúi đầu thật sâu trước những người
đã đi trước – những người đã dọn đường để em có thể đứng đây, trổ bông trong
thảnh thơi.
2. Tri ân thầy cô –
những người vun từng giọt mầm cho em lớn
Rồi đến những người đã cầm tay em, dạy
em từng con chữ, từng quy tắc, từng bài học nhỏ nhưng đủ sức nuôi thành đời
lớn.
Có người nghiêm khắc như nắng gắt, làm
em khóc một lần rồi nhớ mãi.
Có người dịu dàng như cơn gió thoảng,
chạm vào là thấy mát lòng.
Có người luôn ở lại thêm vài phút cuối
ngày chỉ để hỏi:
“Ổn không con?”
Và em – dù là lúa – vẫn hiểu câu ấy ấm
đến mức nào.
Họ không chỉ dạy em học, mà dạy em cách
cúi đầu đúng lúc, đứng thẳng khi cần, và biết ơn suốt đời.
3. Tri ân những bác
bảo vệ, những cô lao công – những người chăm đất, giữ đồng
Ngày đêm, họ lặng lẽ đi tuần, quét sân,
lau cửa, dọn lớp, như những người làm đất thầm lặng nhất của một cánh đồng.
Không ánh đèn spotlight.
Không tiếng vỗ tay ồn ã.
Chỉ có tiếng chổi đều đều, tiếng cửa
khóa lúc đêm muộn, tiếng bước chân giữa sân trường khi ai cũng đã về.
Nhờ họ, mảnh đất mà em sinh ra luôn
sạch sẽ, bình yên; để những cây lúa như em lớn lên mà chưa từng phải lo sợ một
đêm giông tố.
4. Tri ân những người
em chưa từng được gặp – nhưng công lao còn mãi
Em biết còn có những người thầy, người
cô, những người lãnh đạo… đã rời trường từ rất lâu trước khi em ra đời. Em chưa
từng thấy mặt, chưa từng nghe giọng, nhưng lại được thừa hưởng thành quả họ để
lại: từng viên gạch, từng quy định nề nếp, từng giá trị mà hôm nay ai cũng nhìn
thấy.
Trong trái tim Hoàng Long, họ là những
hạt giống vô hình – gieo rồi đi, nhưng mùa sau vẫn mọc lên mầm mới.
5. Tri ân anh chị
khóa trước, bạn bè khóa này, và cả những “mầm non” tương lai
Em là cây lúa, nhưng em hiểu: thửa
ruộng chỉ đẹp khi nhiều cây cùng đứng với nhau.
Em biết ơn những anh chị khóa trước –
những người đã đi qua bão tố, mở đường bằng mồ hôi và cố gắng, để hôm nay lớp
trẻ có thêm niềm tin.
Em trân trọng những người bạn đồng hành
của hiện tại – những người đang ngày ngày sống cùng nhau, học cùng nhau, cùng
tạo nên màu xanh của cánh đồng Hoàng Long.
Và em hướng về những em nhỏ sẽ đến
trong tương lai – những mầm còn nằm trong tay mẹ, nhưng một ngày nào đó sẽ gửi
ba năm thanh xuân của mình vào nơi này. Em mong các em đến đây và cảm nhận được
hơi ấm mà em đang có hôm nay.
6. Lời chúc cuối – từ
một cây lúa đã trổ bông
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, em –
cây lúa nhỏ của Hoàng Long – xin gửi lời biết ơn sâu nặng tới:
Ø Ban Giám Hiệu kính
mến
Ø Các thầy cô của quá
khứ, hiện tại và tương lai
Ø Những người thầm lặng
giữ đất, giữ trời cho mái trường
Ø Những anh chị đi
trước, những bạn học bên cạnh và những em nhỏ chưa kịp gặp
Cảm ơn vì đã cho em mảnh đất để lớn,
dòng nước để nuôi, ánh nắng để ấm – và những bàn tay để không bao giờ ngã
xuống.
Xin cho mỗi mùa sau, ruộng sẽ lại xanh,
lúa sẽ lại trổ, và Hoàng Long sẽ mãi là nơi nâng đỡ những hạt mầm thành hạt
vàng.
(Quang Đặng – Lúa tri ân, 15.11.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét