Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2025

BÓNG VÀNG TRONG CHIỀU LẠNH

 


Có những buổi chiều rơi xuống đời ta bằng một thứ lạnh rất khẽ — thứ lạnh không khiến ta co vai, mà khiến ta lặng người.

Vạt nắng cuối ngày buông vệt vàng mỏng lên mặt phố, lên mái ngói cũ, lên một nếp buồn không gọi tên. Gió lướt qua ngõ nhỏ, mang theo hơi sương phả lên mi mắt, đánh thức những điều ta tưởng đã chôn đâu đó trong một ngăn ký ức không ai chạm tới.


Từ khung cảnh ấy, “Bóng vàng trong chiều lạnh” hiện ra như một thước phim quay chậm:

Một dòng sông nằm im như nín thở.

Một con thuyền phai màu neo vào thời gian.

Một bóng người dần nhỏ lại giữa khoảng trời đang lạnh đi.

Mọi thứ nhẹ như khói, nhưng thấm như một mạch nước ngầm chảy qua những nỗi niềm sâu nhất.


Bài thơ không kể câu chuyện nào cả.

Nó chỉ đặt ta đứng trước một khoảng tĩnh vắng, nơi im lặng trở thành giọng nói duy nhất.

Và chính từ độ lặng ấy, bài thơ bắt đầu cất tiếng… không bằng lời, mà bằng nỗi buồn trôi nghiêng qua ánh vàng cuối ngày.



BÓNG VÀNG TRONG CHIỀU LẠNH


Gió lùa ngang ngõ chậm trôi,
Ánh vàng rớt mỏng bên môi cuối ngày.
Sương buông một nếp vai gầy,
Bóng ai nhòe tím như bay khỏi chiều.

Dòng sông cát trắng tịch liêu,
Con thuyền cũ đỗ mà điều xưa đi.
Khói vương nhịp thở ly vi,
Ngỡ như tiếng gọi cũng vì gió mang.

Sương đông đứng nép bên hàng,
Gõ lên khung cửa mỏng tang nỗi buồn.
Phố dài hun hút đêm suông,
Một người quay bước... một hồn dưới mưa.

Làm sao níu dấu chân xưa,
Màu hoang phớt lạnh bên mùa quạnh hiu.
Gió nghiêng bóng cũ qua chiều,
Rơi lên mặt nước… loang nhiều nỗi riêng. 


(Quang Đặng – Đêm đầu đông 2025)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bến Chữ Đình Hưng

  Bến Chữ Đình Hưng (Mừng sinh nhật TS. Nguyễn Đình Hưng 8/4) Sinh ngày mùng tám tháng tư, Hưng như ngọn gió êm ru tháng ngày. Phong t...