Có một nghề mà sự vinh quang không
nằm ở đỉnh cao danh vọng, mà lắng đọng trong sự trưởng thành và rạng danh của
những người khác. Đó là nghề giáo.
Mỗi Thầy Cô bước
lên bục giảng không chỉ là một người truyền đạt kiến thức, mà là một kiến trúc
sư tâm hồn, kiên nhẫn tạo nên những giá trị, những nhân cách tốt đẹp.
Họ là những người lái đò thầm lặng, miệt mài chèo lái biết bao thế hệ học trò
qua dòng sông tri thức mênh mông, chấp nhận sự hao mòn của thời gian để đổi lấy
sự trưởng thành của thế hệ tương lai.
Công ơn ấy, dẫu
không thể đong đếm, nhưng vẫn sắt son và bền bỉ như ngọn hải đăng soi lối.
Nhân ngày 20/11,
giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống, xin mời bạn lắng lòng lại. Hãy cùng nhau
gửi gắm tất cả lòng biết ơn và kính trọng vào từng vần thơ lục bát mộc mạc, như
những đóa hoa tinh khôi nhất dâng tặng những Người Thầy, Người Cô kính yêu.
Xin trân trọng giới
thiệu bài thơ:
🌻 Ân Tình Người Lái Đò
🌻
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam,
Chúc Thầy Cô giáo ngập tràn niềm vui.
Vẻ vang sự nghiệp trồng người,
Nghề cao quý nhất rạng ngời vinh quang.
Từng trang phấn
trắng bảng vàng,
Gieo mầm tri thức, mở mang tâm hồn.
Dẫu bao gian khó hao mòn,
Tấm lòng vẫn sáng sắt son nghĩa tình.
Ơn Thầy Cô tựa biển xanh,
Dẫn đường soi lối, dạy thành người ngoan.
Hôm nay rực rỡ hoa tràn,
Tri ân sâu nặng muôn vàn kính yêu.
(Quang Đặng, 20.11.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét