Có
những câu chuyện tưởng như chỉ có trong phim kinh dị, nhưng lại xảy ra ngay
giữa đời thực. Vào một buổi trưa thanh vắng
tại giảng đường HUBT, cô Dung Lê – giảng
viên Khoa Anh A – chỉ định chợp mắt đôi chút trong phòng B519.
Thế nhưng, trong không gian tĩnh lặng ấy, bất ngờ xuất hiện một bóng đen mũ trùm đầu, len lén toan cắt sợi
dây buộc cửa từ bên trong.
Khoảnh khắc ấy rùng rợn như một bóng ma chực chờ ngoài ngưỡng cửa, để lại
nỗi sợ hãi khắc sâu vào ký ức. Từ câu chuyện có thật này, xin gửi tới mọi người
bài thơ như một lời cảnh báo – đừng
bao giờ chủ quan ngay cả khi tưởng rằng mình đang an toàn nhất.
TRƯA RÙNG RỢN – B519
Trưa thu tường lặng đứng,
Cửa rung tiếng lạch cạch.
Bóng đen mũ trùm đầu,
Mắt nghiêng soi từng vách.
Dao bén kề vào khóa,
Dây trong bị cắt phăng.
Mồ hôi rơi ràn rụa,
Mạng người mỏng như băng.
Đèn lóe, chân tháo chạy,
Tiếng vang giữa trưa im.
Hồn run như tắt thở,
Sợ hãi siết lặng tim.
Ai trong phòng hiu quạnh,
Ngủ say chớ quên mình.
Cảnh giác luôn ghi nhớ,
Kẻ gian rình bóng hình.
Từ hôm sợ hãi thoáng qua,
Tim tôi vẫn nhớ… nhưng mà bớt run.
Giảng đường gió thổi ngọt hơn,
Nắng hong những vết âm thầm trong tôi.
Cửa phòng đóng nhẹ thành lời,
Rằng ai trải chuyện cũng rồi sẽ qua.
Bóng đen chỉ một thoáng xa,
Không che nổi ánh hiền hòa nắng trưa.
Ngày dài vẫn bước theo mùa,
Tôi đem vụn sợ trả vừa cho mây.
Tập quen nhịp thở từng ngày,
Bình yên mọc lại trên tay, trong lòng.
B519 gió thoảng mênh mông,
Tôi đi chậm lại… mà không thấy buồn.
Vết thương chẳng hóa vết hằn,
Chỉ còn chút nhớ — để dần mạnh thêm.
Nguyên văn lời kể
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét