THƯƠNG LẮM, MIỀN TRUNG!
Mưa dầm trắng xóa bến sông,
Bèo trôi theo nước, cuốn dòng thương đau.
Huế buồn tím cả nhịp cầu,
Đà Nẵng ngập lối, mái đầu mưa giăng.
Biết bao gian khổ, khó khăn,
Mưa tuôn, lũ cuốn, xóm thôn tiêu điều.
Đất nghèo hứng chịu bao nhiêu,
Gió gào, sóng vỗ, liêu xiêu thác ghềnh.
Nước dâng ngập lối lênh đênh,
Trâu bò lạc mất, vườn quanh tiêu tàn.
Cha chèo ghe giữa mênh mang,
Tìm con, tìm vợ, gọi vang trong chiều.
Người đi, nước cuốn cô liêu,
Trời ơi sao nỡ gieo nhiều đắng cay.
Miền Trung gồng gánh tháng ngày,
Thân gầy vẫn gắng, bàn tay vẫn trồng.
Một mai nắng ấm, trời trong,
Sen thơm lại nở giữa dòng phù sa.
Huế – Đà Nẵng, đất ông cha,
Dẫu bao giông bão, vẫn là quê hương.
(Trần Minh Châu – HUBT, 30/10/2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét