ĐỒNG ĐỘI
(Tản văn)
Đêm ấy ở Bản Rõm,
trăng tròn như chiếc đĩa bạc treo giữa nền trời sâu thẳm. Sương rơi mỏng như
khói, phủ lên triền núi, len qua từng tán cây tùng, từng vai áo. Lửa trại bập
bùng – một vòng sáng giữa rừng đêm, nơi những khuôn mặt ấm lên trong ánh cam
run rẩy. Khoa Anh A ngồi quây quần bên nhau, lặng lẽ trong phút chờ đợi – và rồi, tiếng đàn guitar đầu tiên ngân lên, khe khẽ,
như gõ nhịp trái tim của núi rừng.
“Chúng tôi ngồi kề vai bên nhau,
Trăng trôi trên đầu súng...”
Tiếng hát ấy không
chỉ là âm thanh – nó là kí ức, là hồi quang của một thời, là hơi thở của những
người từng đi qua gian khổ mà vẫn giữ trong mình niềm tin dịu dàng vào con
người. Cả không gian như lắng lại. Ánh trăng rơi xuống ngọn lửa, ánh lửa hắt
lên gương mặt, và tiếng hát lan tỏa như một dải sáng mềm giữa rừng đêm.
Rồi, giữa khung cảnh
ấy, ba giọng ca cất lên – ba sắc trời, ba làn gió, ba tâm hồn gặp nhau ở một
giao điểm: Kinh Công – Bản Rõm – đêm trăng.
Trước ánh lửa, thầy
Khiết ngồi nghiêng người, dáng nhỏ nhắn mà tràn đầy khí chất. Giọng hát của
thầy trong, sáng, đầy kỹ thuật hòa quyện cảm xúc, những nốt cao như xuyên qua màn
sương, chạm đến vầng trăng đậu trên ngọn tùng đang rung lá. Đó là thứ giọng ca khiến người
nghe muốn nhắm mắt lại, như đang đứng giữa sân khấu hòa nhạc nơi tiếng hát và làn gió tan vào nhau. Một phong thái Trọng Tấn – vừa đĩnh đạc, vừa nồng nàn, vừa
chạm mà vừa xa.
Khi tiếng hát ấy lắng
xuống, thầy Quang cất giọng. Người đàn ông có ánh mắt sáng như sao, nụ cười
hiền và dáng vẻ thư sinh. Giọng hát của thầy trầm, dày và sâu như lòng suối
trong rừng – một thứ âm thanh không ồn ào, nhưng vang rất lâu, như tiếng gió
thổi qua thung lũng. Nếu giọng thầy Khiết là ánh trăng, thì giọng thầy Quang là
mặt đất – bình yên, vững vàng, và ẩn chứa tình cảm của người từng trải. Trong
giọng hát ấy, người ta thấy thấp thoáng hơi ấm của Đăng Dương – đĩnh đạc, sang
trọng và mang trong mình một lòng nhân hậu hiếm có.
Ánh lửa lại khẽ nổ, và thầy Toàn – đôi kính cận phản chiếu ánh trăng, gương mặt như bước ra từ một thước phim Trương Quốc Vinh – mỉm cười. Giọng hát của thầy vang lên trẻ trung, lãng tử, như làn khói lam tan giữa rừng đêm. Có chút phiêu linh của Việt Hoàng, có chút nồng nàn của tuổi đôi mươi, khiến không gian trở nên bồng bềnh và ngọt ngào, như một cảnh quay chậm mà âm nhạc dẫn lối.
Ba giọng ca ấy – ba vùng
quê, ba cá tính, ba sắc độ – hòa làm một, nâng đỡ nhau như những mạch suối nhỏ
cùng đổ về một dòng sông. Ánh trăng, lửa trại và tiếng hát giao thoa, tạo nên bản
hòa ca của tình đồng đội, tình đồng nghiệp và tình người Kinh Công – vừa thiêng
liêng, vừa trong trẻo, vừa thẳm sâu.
Bài hát “Đồng đội” – của nhạc sĩ Hoàng Hiệp ra đời trong bối cảnh chiến tranh – nơi mỗi khoảnh khắc là thử thách, mỗi ánh nhìn là niềm tin. Nhưng bài hát ấy không kể về bom đạn hay chiến thắng lẫy lừng; nó kể về ánh trăng dịu dàng, ngọn lửa nhỏ giữa đêm tối, giấc mơ quê nhà và tình người đoàn kết nương nhau giữa hiểm nguy. Những câu hát giản dị như lời trò chuyện chân thành –mà chính sự giản dị ấy đã giúp nó sống mãi với thời gian.
“Bạn tôi đang mơ nơi làng quê yêu dấu,
Có con kênh đào, lúa xanh hai mùa mát cánh đồng...”
Khói lửa năm nào đã tan vào dĩ vãng, nhưng giai điệu “Đồng đội” vẫn còn đó – ngân lên giữa ánh đèn hôm nay như hơi ấm của ký ức, như bàn tay vô hình chạm khẽ vào trái tim những người từng đi qua bão lửa. Giữa nhịp sống hối hả, khi thành phố ngập trong tiếng còi xe và những bước chân vội vàng, con người đôi khi quên mất cách dừng lại để lắng nghe nhau, để nhớ rằng phía sau mỗi âm thanh gấp gáp vẫn còn những nhịp đập lặng thầm của tình người.
Và rồi, trong khoảnh khắc nào đó, “Đồng đội” vang lên – như một khung hình quay chậm giữa dòng đời cuộn chảy. Thời gian như ngừng lại, ánh sáng dịu xuống, khuôn mặt người lặng đi trong xúc cảm. Những nụ cười chạm nhau trong làn sáng mờ, những ánh mắt nói thay ngàn lời – và giữa khoảng lặng mong manh ấy, ta cảm nhận được hơi ấm chân thật của sự hiện diện. Bởi sức mạnh của con người không nằm ở tốc độ, mà ở những bước chân cùng nhau đi qua bóng tối.
Đêm Bản Rõm khép lại, sương trắng phủ kín triền núi. Ngọn lửa trại tàn dần, chỉ còn những đốm than hồng ẩn sâu trong tim người ở lại. Tiếng hát “Đồng đội” vẫn lẩn khuất đâu đó giữa rừng, vang trong hơi sương như lời gọi của quá khứ – một hơi thở ấm, một ngọn lửa nhỏ chưa bao giờ tắt.
Quang Đặng, HUBT, 13/10/2025
🎙️ LỜI DẪN MỞ BÀI
(Ánh sáng dịu, tiếng guitar vang nhẹ, ánh lửa trại hoặc nền trăng bạc lan tỏa...)
Kính thưa quý vị,
Giữa khói súng mịt mù và đất trời mưa đạn, vẫn có những người lính ngồi kề vai bên nhau, chia nhau điếu thuốc, nửa bát cơm, và cả khoảng lặng giữa hai trận đánh.
Trong tiếng gió rít qua rừng, tiếng đàn ai khe khẽ ngân lên – một khúc hát về tình đồng đội, về niềm tin con người giữa ranh giới sinh tử.
Bài hát “Đồng đội” của nhạc sĩ Hoàng Hiệp – không chỉ là âm nhạc, mà là hơi thở của một thời, là lời tri ân dành cho những con người đã sống, đã chiến đấu, đã giữ cho đất nước này bình yên bằng trái tim rực lửa.
Và hôm nay, khúc ca ấy sẽ vang lên một lần nữa – qua ba giọng hát thân quen của thầy Khiết, thầy Quang và thầy Toàn, những người thầy mang tâm hồn nghệ sĩ, những “đồng đội” trong chính hành trình gieo chữ hôm nay.
Xin kính mời quý vị cùng lắng nghe “Đồng đội.”
Lời bài hát
ĐỒNG ĐỘI
Tác giả: Hoàng Hiệp
Chúng tôi ngồi kề vai bên nhau,
Trăng trôi trên đầu súng.
Ánh lửa hồng bừng soi đêm thâu,
Làn khói che sương mờ.
Bạn tôi đang mơ nơi làng quê yêu dấu,
Có con kênh đào, lúa xanh hai mùa mát cánh đồng.
Còn tôi đang mơ, mơ người tôi yêu dấu,
Cách xa muôn dặm mà lòng không xa.
Chúng tôi nằm đầu gối trên tay,
Nghe chim kêu ngoài bãi.
Mắt đưa nhìn trời sao lung linh,
Chuyện mãi quên đêm dài.
Bạn tôi cho hay, sau này xong chiến
đấu,
Sẽ lên nông trường sớm hôm trên đồng lái máy cày.
Còn tôi mong sao, bao ngày tôi đang sống,
Sẽ không bao giờ mờ nhạt mai sau.
Giữa khu rừng ngàn năm âm u,
Nơi biên cương chùa tháp.
Chúng tôi thường đổi trao suy tư,
Cùng thắp ngọn lửa hồng.
Cùng chia cho nhau bao hiểm nguy gian
khó,
Giữa cơn mưa rừng những khi lưng tựa vách chiến hào.
Nhiều khi vui sao đang hành quân chiến đấu,
Lá thư quê nhà chuyền tay cho nhau.
🎙️ LỜI DẪN KẾT BÀI
(Ánh sáng dịu xuống, giai điệu cuối vẫn vương nhẹ...)
Thưa quý vị,
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong mỗi người Việt Nam, vẫn còn âm vang của một thời “vai kề vai, tim cùng nhịp đập”. “Đồng đội” không chỉ là bài ca của những người lính, mà là thanh âm của những tâm hồn biết cùng nhau vượt qua giông gió, giữ lại cho đời một niềm tin đẹp.
Xin được cảm ơn thầy Khiết, thầy Quang và thầy Toàn – ba giọng ca, ba tâm hồn đã thắp “Đồng đội” bằng cả trái tim, để giai điệu ấy không chỉ vang trong ký ức, mà còn sống mãi trong tình người, tình nghề, và trong từng ánh mắt của mỗi chúng ta hôm nay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét