Thứ Tư, 29 tháng 10, 2025

NƯỚC CỜ CỦA CHA

 


NƯỚC CỜ CỦA CHA

Chiều muộn đổ xuống hiên nhà, ánh nắng cuối ngày loang như mật ong trên sân xi măng mát rượi. Gốc nhãn già xóm 4 vẫn lặng lẽ chứng kiến bao mùa thay lá, bao tiếng cười của những đứa trẻ đã lớn khôn. Hôm nay, dưới tán lá xanh ngắt ấy, hai cha con lại ngồi bên bàn cờ giả gỗ quen thuộc – một buổi chiều rất đỗi bình thường, mà hóa ra chẳng hề bình thường chút nào.

Trên bàn, một quân Xe đen vừa bị chiếu bí. Thái Huy im lặng nhìn bàn cờ, vai thẳng, mắt sáng – dáng của người tập võ lâu năm, thấm đẫm sự kỷ luật và tĩnh tâm. Bên kia, người cha – tóc đã điểm bạc, bàn tay chai sạn – khẽ nhấc quân Mã vừa tung đòn quyết định, miệng mỉm cười hiền.

“Con thấy không, Huy,” ông nói, giọng trầm và ấm, “nước Mã vừa rồi tưởng như liều, nhưng thật ra đã được tính trước. Đôi khi, phải đặt mình vào chỗ hiểm để tìm ra thế sống. Cũng như khi con luyện võ – không phải để tấn công, mà để hiểu cách đứng vững.”

Thái Huy gật đầu, hiểu rằng từng ô cờ cha chỉ không chỉ là trò chơi – mà là bài học.

Người cha tiếp lời, mắt hướng ra xa:

“Trong đời, có lúc con phải biết lùi. Mã có thể lùi để mở đường cho Xe, người có thể nhún để giữ thế cho tâm. Mỗi lần con chịu mất đi một chút gì – một cơ hội, một lời hơn thua, một chút tự ái – là lúc con đang học cách giữ lại điều lớn hơn.”

Ông chỉ vào quân Tốt cô độc giữa trung tâm bàn cờ:

“Con đi nước đó vội quá. Khi đã qua sông, Tốt không quay lại được. Trong đời cũng vậy, mỗi quyết định đều có giá của nó. Trước khi tiến, phải biết nhìn xa.”

Ngoài ngõ, tiếng xe máy quen thuộc vang lên. Mẹ Vân về chợ. Chiếc Lead vàng nhạt dừng lại dưới giàn phong lan đang hé nụ. Mùi thịt, rau xanh và cà chua đỏ hòa với hương trà mạn và gió chiều, khiến không gian đậm mùi của quê nhà. Chị bước vào, giọng cười giòn tan:

“Cờ tàn chưa hai bố con? Còn phụ mẹ rửa rau nào!”

Người cha cười hiền, vỗ vai con:

“Cuộc đời cũng giống ván cờ thôi, con ạ. Đôi khi ồn ào, bất ngờ như tiếng xe của mẹ. Nhưng nếu con giữ được lưng thẳng, mắt sáng và tâm yên, thì chẳng nước cờ nào khiến con gục ngã được.”

Thái Huy đứng dậy, nhìn bàn cờ dang dở, nhìn cha mẹ giữa hoàng hôn đang buông. Trong lòng cậu chợt ngân lên một điều gì sâu thẳm:

“Thắng thua rồi cũng như hoa,
Nở xong, tan giữa mây xa cuối trời.
Một đời cha lặng - biển khơi,
Rơi êm trên mái hiên đời 
tuổi thơ.”

Ván cờ khép lại, nhưng “nước cờ của cha” vẫn còn mở mãi – như một thế cờ đời: dạy con biết kiên tâm, biết lặng yên trước sóng, biết điềm nhiên giữa được và mất...

Và trên sân hiên ấy, mỗi chiều hoàng hôn vẫn rơi, như bàn tay cha còn chạm khẽ lên từng quân cờ năm nào...

(Quang Đặng - Chiều 30.10.2025)


1 nhận xét:

Chúc Mừng Sinh Nhật Chị Thúy Hồng

    Wishing Ms. Thuy Hong a birthday filled with sweetness. Like a ripened persimmon in autumn, may your life be rich in color, full of gr...