30 NĂM – KHÚC CA TÌNH NGƯỜI KINH CÔNG
(Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội –
1996–2026)
Ba mươi năm – một chặng đường đủ dài để ngoảnh nhìn, tri ân và tự hào.
Từ những ngày đầu gian khó, Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội – ngôi trường thân thương mà chúng tôi trìu mến gọi là “Kinh Công” – đã vươn mình trở thành mái ấm tri thức, nơi chở che và nuôi dưỡng giấc mơ của bao thế hệ sinh viên.
Giữa dòng chảy thời gian, giữa bao biến đổi, Kinh Công vẫn giữ vẹn một giá trị bất biến: tình người.
Đó là tình thầy trò bền bỉ như gốc rễ cổ thụ, tình đồng nghiệp dịu mát như tán cây xanh, là nụ cười trong trẻo giữa giảng đường, ánh mắt sẻ chia trong giờ phút nghỉ ngơi, hay bữa cơm trưa đậm đà nghĩa tình nơi nhà ăn thân quen. Đó là tiếng cười vang vọng từ Bản Xôi, Bản Rõm đến Đà Nẵng – những thanh âm hòa quyện, dệt nên bản giao hưởng vĩnh cửu mang tên: Kinh Công - mãi mãi trong tim.
Tháng Tám năm 2012, tôi lần đầu bước qua cánh cổng Kinh Công. Mùa phượng đã khép, chỉ còn vài chùm hoa muộn đỏ rực như những đốm lửa vương lại sau hạ. Gió heo may khẽ lùa qua hành lang, mơn man như lời chào của tri thức. Khoảnh khắc ấy, tôi biết mình đã tìm thấy bến đỗ – nơi những trang sách hóa thành đôi cánh, nâng giấc mơ tuổi trẻ bay xa.
Buổi sáng đầu tiên đứng lớp, nắng nghiêng qua khung cửa, phủ lên bảng đen một màu vàng ấm áp, hòa quyện với phấn trắng. Lớp học giản dị, bàn ghế gỗ mộc mạc, nhưng ánh mắt trong veo, háo hức của những sinh viên năm nhất khiến lòng tôi rung động. Giọt mồ hôi hòa cùng tiếng cười, và tôi chợt nhận ra: Nghề giáo là bản nhạc không lời, nơi ánh mắt và nụ cười của học trò trở thành những nốt nhạc ngân vang, thắp sáng tâm hồn.
Từ đó, mỗi giờ giảng là một khúc hòa tấu của tri thức và yêu thương. Thầy trò cùng nhau vẽ nên bức tranh tuổi trẻ rực rỡ, nơi những giấc mơ được chắp cánh, những lý tưởng được hun đúc.
Tình thầy trò ở Kinh Công không chỉ gói gọn trong bốn bức tường lớp học. Mỗi dịp xuân về, chương trình “Xuân Đùm Bọc – Tết Đoàn Viên” lại làm rộn ràng sân trường. Thầy trò quây quần bên nhau, gói hàng ngàn chiếc bánh chưng xanh, tiếng cười xen lẫn khói bếp, bàn tay thoăn thoắt rửa lá, vo gạo, buộc lạt. Tất cả hòa quyện thành khúc nhạc xuân ấm áp. Những chiếc bánh nghĩa tình ấy được trao tận tay bệnh nhân, người nghèo, mang theo hơi ấm của đại gia đình Kinh Công, gửi gắm thông điệp yêu thương đến muôn nơi.
Không chỉ dịp Tết, quanh năm là những chuyến đi vùng cao, những đợt quyên góp cứu trợ, những vòng tay nâng đỡ sinh viên gặp khó khăn.
Tôi còn nhớ mãi buổi chiều nghẹn ngào ấy, khi tin dữ đến: em Giáp Văn Quang, sinh viên lớp TH27.15 – Khoa Công nghệ Thông tin, gặp tai nạn nghiêm trọng, chấn thương nặng, rơi vào hôn mê sâu. Tin nhắn lan truyền khiến cả trường lặng đi trong nỗi đau.
Ngay trong đêm, Ban Chủ nhiệm Khoa và Công đoàn liên hệ gia đình, động viên và tìm mọi cách hỗ trợ. Từ giảng đường thân quen, từ từng lớp học, từng thầy cô, từng sinh viên, những tấm lòng nối liền nhau: người góp một ngày lương, người gửi lời an ủi, người lặng lẽ đến bệnh viện Việt Đức, nắm tay em khẽ nói: “Cố lên, Quang nhé, cả Khoa đang đợi em về.”
Giữa lằn ranh mong manh của sự sống, tinh thần “tương thân tương ái” của đại gia đình Kinh Công tỏa sáng – lặng lẽ, ấm áp và bền bỉ, như hàng trăm ngọn nến thắp lên trong đêm dài, gửi gắm hy vọng. Và điều kỳ diệu đã đến: Quang tỉnh lại, trở về với cuộc sống, mang theo trong tim tình yêu thương vô giá từ thầy cô, bạn bè và mái nhà Kinh Công.
Gần đây, chương trình “Nâng cánh ước mơ sinh viên HUBT” tiếp tục được triển khai, trao học bổng cho những sinh viên khó khăn, như lời nhắn nhủ dịu dàng: “Thầy cô luôn ở đây, đồng hành cùng em trên hành trình chinh phục tri thức.”
Nếu tình thầy trò là gốc rễ, thì tình đồng nghiệp chính là tán cây xanh mát, che chở tâm hồn. Ở Khoa Anh A, chúng tôi thường đùa: “Một nụ cười bằng mười tách cà phê.” Một ánh nhìn cảm thông, một câu nói vui nơi phòng nước giáo viên, đôi khi là liều thuốc quý xua tan mệt mỏi. Tình đồng nghiệp nơi đây không chỉ là sự cộng tác, mà là tình thân, được vun đắp qua những giờ cùng chỉnh sửa giáo án, những đêm trắng miệt mài nghiên cứu khoa học, hay những tách trà chiều sẻ chia niềm vui nhỏ bé.
Những chuyến dã ngoại đã để lại bao ký ức khó quên: tiếng cười vang vọng giữa núi rừng Bản Xôi (Ba Vì), hơi sương mờ phủ trên đồi thông Bản Rõm (Sóc Sơn), ánh hoàng hôn dát vàng trên bờ cát Đà Nẵng. Tất cả thêu dệt nên bức tranh tuổi trẻ rực rỡ sắc màu của Khoa Anh A.
Hạnh phúc đôi khi chỉ giản dị là bữa cơm trưa nơi nhà ăn – cơm canh nóng hổi, chuyện giảng đường xen lẫn tiếng cười. Trong hơi ấm ấy, chúng tôi nhận ra: Khoa Anh A không chỉ là nơi làm việc, mà là một gia đình, nơi trái tim được sưởi ấm mỗi ngày.
Trong muôn vàn khuôn mặt đồng nghiệp, tôi không thể quên cô Trương Thúy Ngọc – người đồng nghiệp đáng kính mà chúng tôi trìu mến gọi là cô Ngọc 2. Mỗi sáng, cô say mê đọc báo Quân đội Nhân dân, trí nhớ tuyệt vời đến mức chỉ đọc một lần là thuộc cả tiêu đề. Cô tinh tế trong giao tiếp, vững vàng trong chuyên môn – một người thầy nghiêm cẩn mà dịu dàng.
Tôi từng may mắn dự tiết giảng “Viết Email tiếng Anh” của cô. Ánh nắng chớm hạ hắt qua khung cửa, vàng ấm trên bảng trắng. Giọng cô nhẹ nhàng, rõ ràng, ánh mắt dịu hiền; từng lời giảng như dòng suối mát, biến những khái niệm khô khan thành sống động. Khi buổi học khép lại, sinh viên quây quanh bàn giảng như đàn chim non vừa học bay, và tôi hiểu, đó chính là sức mạnh của một người thầy tận tâm.
Rồi một ngày, khi đang coi thi, cô đột nhiên đau đầu dữ dội. Kết quả chẩn đoán: u não. Cả khoa bàng hoàng. Thầy cô, sinh viên thay nhau thăm hỏi, quyên góp, cầu nguyện. Dù được các y bác sĩ trong và ngoài nước tận tình cứu chữa, cô đã khép đôi mắt hiền, hóa thành cánh chim bay về trời.
Chiều tiễn cô, sân trường ngập nắng, hàng phượng rụng cánh như rơi lệ. Tôi tin, ở nơi xa, cô vẫn mỉm cười, dõi theo từng tiết học, từng lứa học trò trưởng thành. Bởi tình đồng nghiệp, khi được dệt từ yêu thương và tri ân, sẽ mãi là khúc nhạc ấm áp lưu lại cùng thời gian.
Mười ba mùa thu trôi qua kể từ ngày tôi gắn bó với Kinh Công. Giờ đây, trường đã khoác lên mình diện mạo mới: giảng đường khang trang, phòng học hiện đại, thiết bị tối tân. Mỗi khóa sinh viên mang đến nguồn năng lượng mới, khiến mái trường ba mươi năm tuổi vẫn luôn tươi trẻ, rạng ngời.
Tôi biết ơn Giáo sư – Hiệu trưởng Trần Phương, các thầy cô, đồng nghiệp, và bao thế hệ sinh viên – những người đã gìn giữ ngọn lửa tri thức bằng lòng tận tụy và niềm tin yêu con người.
Lời thầy như ánh trăng trong,
Dẫn đường tri thức – soi dòng thời gian.
Mắt trò lấp lánh bình an,
Ước mơ chắp cánh, ngập tràn niềm tin.
Đồng nghiệp nghĩa nặng ân tình,
Chung tay vun đắp, giữ gìn yêu thương.
Ba mươi năm – một chặng đường,
Kinh Công rạng rỡ, tỏa hương vững bền.
Mùa thu năm nay, đứng giữa sân trường rợp
bóng cây, nghe tiếng bước chân sinh viên ríu rít, lòng tôi ngân lên một khúc ca
– khúc ca của ký ức, của hiện tại, và của khát vọng mai sau. Kinh Công – nơi
tôi thuộc về, nơi tình người mãi lưu lại giữa muôn mùa thay lá.
(Quang Đặng, cuối thu 2025)
Thank you for writing and sharing it w
Trả lờiXóa