HẠT
CHỮ NỞ RỪNG XANH
Ngày xưa gieo hạt
trên tay,
Chữ như giọt nắng rớt đầy trang thơ.
Mưa rơi ngấm đất đợi chờ,
Mầm non bật dậy giữa bờ sương mai.
Gian nan sỏi đá chông
gai,
Vẫn nuôi ý chí chẳng phai nụ cười.
Xứ người đơm trái xanh tươi,
Mang về vun đắp rừng đời quê hương.
(Quang Đặng,
02/10/2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét