CỜ TRONG CHIỀU MƯA
Mưa rơi, khói thuốc bay mờ,
Bàn cờ nhỏ giữa đôi bờ lặng im.
Ly trà nghi ngút hương tìm,
Hai người bạn cũ lặng nhìn trong mưa.
Quân reo lách cách như xưa,
Tướng lui giữ chỗ, Mã đưa nước cờ.
Pháo dồn, Xe chắn đợi chờ,
Thoắt công thoắt thủ – như mơ giữa đời.
Một
giờ lặng giữa mưa rơi,
Thắng thua hóa nhẹ, lòng người thảnh thơi.
Cờ như bóng nước cuộc đời,
Thua thì ngẫm trí, thắng thời ngẫm tâm.
Bạn ơi, khói quyện mưa dầm,
Chén trà tỏa khói, tri âm muộn màng.
Nước đi đâu chỉ để sang –
Còn là để ngộ đôi đàng được – thua.
(Cảm tác từ thi phẩm “Thú
Cờ” của thầy Toàn 2 – Anh A – HUBT)
Thú Cờ
Chiều buông khói thuốc lan xa,
Bàn cờ mở giữa căn nhà ấm êm.
Bên ly trà đá, thuốc thơm,
Hai ông bạn cũ ngồi chơi đánh cờ.
Quân đi vang vọng thanh âm,
Tiếng cười tiếng nói oang oang cửa nhà.
Thoáng xem tưởng chuyện bình thường,
Mà trong từng nước, ẩn hình trí khôn.
Tướng lui, Pháo tới, Mã dồn,
Xe sang chặn lối, Tốt dồn qua sông.
Thoắt thua, thoắt được long đong,
Một giờ trôi nhẹ như không hề gì.
Chơi cờ cho thỏa đam mê,
Để tâm thanh thản, não nề tiêu tan.
Thắng thua chi chuyện bàn ngang,
Cốt sao giữ được an nhàn trong tim.
Bạn ơi mỗi buổi chiều êm,
Bàn cờ, điếu thuốc an nhàn vui chung!
(Toàn 2 – Anh A – HUBT)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét