ĐẶNG HIỀN – HƯƠNG NẮNG GIỮA THU VÀNG
Áo trắng như ánh sương phơi,
Phố xưa chạm nắng, nụ cười vẫn tươi.
Thạch thảo cuối thu gọi mời,
Mỏng manh mà ấm – một trời yêu thương.
Giữa đời gió dội mưa sương,
Chị Hiền vẫn chọn con đường bình an.
“Mặc kệ đời” – ba chữ vàng,
Mà nghe như tiếng kinh vang dịu dàng.
Vần thơ chưng cất nắng vàng,
Có mắm, có muối, có trăng trong nhà.
Bao dung chắt tự phong ba,
Hóa thành hương nắng, đậm đà nhân duyên.
Người đi giữa phố bình yên,
Tóc bay nhẹ gió – hồn nhiên dáng người.
Ai qua cũng thấy nụ cười,
Như hoa nở giữa khoảng trời xanh tươi.
Chúc chị mỗi sớm rạng ngời,
Vẫn thơ, vẫn nhạc, vẫn cười thật xinh.
Giữa đời muôn nẻo bình minh,
Vẫn là hương nắng ân tình – nhẹ tênh.
(Quang Đặng, 20/10/2025)
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóaChị vui quá vì món quà ý nghĩa em tặng ngày 20/10. Mong luôn là "Người đi giữa phố bình yên" em trai ạ! Cảm ơn em đã luôn yêu thương! ❤️
Trả lờiXóa