25 NĂM
– LẮNG
Hai mươi lăm năm…
Nghe tưởng dài, nhưng ngoảnh lại, hóa ra chỉ như một cái chớp mắt của thanh xuân.
Ngày ấy, ta ra trường trong vội vã, tưởng rằng thế giới rộng lớn kia đang đợi
mình mở lối. Ai ngờ, con đường đời lại dài hơn, gập ghềnh hơn, và không ít lần
ta phải dừng lại để “nghe” chính tiếng lòng mình giữa những ồn ào của cuộc
sống.
Năm năm trước, ta đã có “CHẠM” – buổi hẹn
đong đầy xúc cảm với K30 ANH. Ta đã cười, đã hát, đã rưng rưng nhìn nhau qua
những sợi bạc vừa kịp điểm trên mái tóc. Giờ đây, thêm một khúc quanh đời nữa,
ta lại có “LẮNG” – không phải chỉ để nghe tiếng thời gian trôi, mà để nghe lại
chính mình, nghe lại những thanh âm đã nuôi dưỡng tuổi trẻ của ta.
“Lắng” – để thấy trong từng nếp nhớ vẫn
còn đó tiếng thầy giảng vang trong lớp học, tiếng bạn cười thả gió sau mỗi trận
mưa, tiếng ve mùa hạ và tiếng lòng ai khẽ thổn thức khi chia tay.
“Lắng” – để biết rằng, giữa những bon chen,
mất mát và thành công tưởng như rực rỡ, vẫn còn một nơi chốn bình yên chờ ta
trở lại – ngôi trường cũ, những gương mặt thân quen, và phần thanh xuân chưa
bao giờ rời đi.
“Lắng” – để tri ân những người đã đi
qua đời ta bằng sự chân thành, để cảm ơn những tháng ngày đã dạy ta trở nên kiên cường và sâu
sắc hơn.
Hai mươi lăm năm không chỉ là một dấu
mốc – mà là dịp để ta bước chậm lại, để nhắc nhau nhớ về thuở ban đầu.
Chúng ta, những người từng đầy mộng mơ,
giờ đã trải qua đủ vui buồn, được mất. Nhưng xin đừng để năm tháng làm lịm tắt ánh
lửa trong tim.
Hãy về – dù chỉ một lần, để cùng nhau
“lắng” trong tiếng cười, tiếng đàn, ly rượu, để nói với nhau về nghề, về đời, và về những điều trái tim từng giữ kín giữa nhịp sống vội vàng.
Hãy về nhé, vì thanh xuân vẫn đang đợi ta
nơi ấy!
Hà Nội, 29/10/2025
Quang Đặng - Trở về sau bao mùa gió nổi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét