Cậu
trả lời “Chef Vân” –
cô
gái gieo hương chà là ở ISPP
Cậu chào con,
Đọc tin nhắn của con chiều nay, Cậu vừa
cười, vừa rưng rưng.
Cười vì thấy con viết vẫn đầy năng
lượng và dí dỏm như ngày nào, nhưng phía sau những dòng chữ ấy, Cậu lại nhận ra
một cô gái đã trưởng thành hơn rất nhiều – sâu sắc, biết lắng nghe chính mình
và biết chăm chút cho hạnh phúc nhỏ trong căn nhà đang dần thành “tổ ấm”.
Ba tháng nơi xứ lạ – nghe thì ngắn,
nhưng đủ để Cậu hình dung ra biết bao cảm xúc mà con đã đi qua: từ những buổi
sáng còn ngơ ngác nhìn quanh khu phố, đến những chiều dọn dẹp, trang trí góc
bếp, chọn chiếc khăn bàn hay chậu cây… Từng chi tiết nhỏ đều là hạt giống của
tình yêu và nỗ lực mà con đang gieo để nơi ấy thực sự trở thành “nhà”.
Đọc đến đoạn con viết:
“Sáng nay con nhận được bài báo của
trường viết về buổi dạy hôm đó. Đọc mà lòng hân hoan lắm ạ. Con gửi để Cậu xem
cùng. Dòng cuối bài là hai chữ ‘Cảm ơn’, con thấy thật ấm áp…”
Cậu thấy tim mình cũng ấm theo. Hai chữ
“Cảm ơn” ấy, giản dị thôi mà chan chứa bao yêu thương – như chính cách con
sống, biết lắng nghe và biết cho đi.
Con viết tiếp:
“Con mong có dịp được nghe Cậu kể thêm
về những trải nghiệm của Cậu khi Cậu đi du học bên nước ngoài, chắc hẳn sẽ có
nhiều câu chuyện thú vị và nhiều điều con có thể học hỏi.”
Cậu sẽ kể chứ – về những ngày đầu nơi
đất khách, những sáng tuyết rơi, những bữa cơm nhớ nhà đến nghẹn. Nhưng rồi Cậu
nhận ra, điều quý nhất không nằm ở chỗ mình đi xa bao nhiêu, mà ở chỗ mình học
được cách mở lòng, để bất cứ nơi nào mình đến cũng có thể trở thành “nhà”. Con
đang làm được điều đó đấy – chỉ trong ba tháng ngắn ngủi.
Và khi Cậu đọc đến những dòng này:
“Con gửi lời chúc sức khỏe đến Cậu Mợ
và em Huy, mong gia đình luôn bình an, an nhiên trong từng ngày.”
Cậu bật cười mà mắt lại thấy cay.
Thương con quá! Cảm ơn con vì những lời chúc thật lành, thật đẹp. Gia đình Cậu
vẫn ổn, và sẽ càng an nhiên hơn khi biết nơi xa có một người cháu nhỏ luôn nghĩ
về mình bằng tất cả thương yêu như thế.
Con hỏi Cậu làm sao để tìm được sự
cân bằng khi sống ở một vùng đất xa lạ ư?
Thật ra, Cậu chẳng có bí quyết gì to
tát đâu.
Chỉ là mỗi sáng, Cậu vẫn pha tách trà,
nghe một bản nhạc quen, nhìn ánh sáng len qua cửa sổ và tự nhủ:
“Mình vẫn đang sống, vẫn đang học cách
yêu cuộc đời này thêm một chút nữa.”
Sự cân bằng, Cậu nghĩ, không nằm ở việc
giữ cho mọi thứ yên ổn, mà ở chỗ mình học được cách mỉm cười ngay cả khi cuộc
sống chao nghiêng.
Còn nếu Cậu có trọn vẹn 24 giờ không lo
nghĩ gì đến công việc hả?
À, con đừng ngạc nhiên nhé: Cậu sẽ ngủ
nướng đến tận… 8 giờ sáng (một hành động mang tính “cách mạng” với nghề dạy học
đấy!🤣). Sau đó, Cậu sẽ đi dạo chợ sớm, mua vài nhành hoa, rồi về nấu món gì thật
chậm – kiểu như một bản nhạc không lời.
Buổi chiều, có thể Cậu sẽ lôi mấy tập
thơ cũ ra đọc, viết đôi dòng cho học trò, hoặc chỉ đơn giản là pha thêm ấm trà
khác và ngồi nhớ… những người mà Cậu thương. Biết đâu, trong danh sách “những
người được nhớ” ấy, con lại đứng đầu bảng thì sao? 😊
Cậu mừng vì Trey đã ổn định và tìm được
nhịp sinh hoạt tốt. Con nhắc “ảnh dậy từ 5h15 sáng” mà Cậu bật cười: đúng là
giáo viên thứ thiệt! – người thầy nào cũng có cái đồng hồ sinh học riêng, cứ
sáng sớm là bật “chế độ truyền năng lượng”.
Nghe con kể, Cậu tưởng tượng ra hai vợ
chồng cùng chuẩn bị bữa sáng trong căn bếp còn thơm mùi gỗ mới, ánh nắng Phnom
Penh nhẹ hắt vào cửa sổ… một khung cảnh thật bình yên và đáng yêu.
Cậu gửi lại con bài viết “Hạt mầm
trong xứ lạ” – câu chuyện Cậu viết sau khi đọc tin nhắn của con kể về buổi
dạy ở trường ISPP.
Bài viết ấy không chỉ là niềm tự hào,
mà là món quà Cậu muốn tặng con – để mỗi khi nhớ về những ngày đầu ở xứ người,
con sẽ thấy rằng mình đã từng nảy mầm, từng tỏa sáng, và từng làm cho thế giới
quanh con ấm hơn một chút.
Giữ gìn sức khỏe nhé, cô gái nhỏ của
Cậu.
Nhớ là dù ở đâu, con cũng mang trong
mình ánh sáng của lòng nhân hậu và một bản lĩnh rất riêng.
Cậu tin, hạt mầm ấy sẽ còn nở hoa rực
rỡ hơn nữa, ở bất cứ nơi nào con đặt chân đến. 🌷
Thương,
Cậu Quang