Titanic –
Khi Một Kiệt Tác Điện Ảnh Vượt Qua Biên
Giới Thời Gian
Hơn 25 năm kể từ ngày ra mắt, Titanic của James Cameron vẫn
giữ nguyên sức hút với khán giả toàn cầu. Không chỉ là bộ phim giành 11 tượng
vàng Oscar và thu về doanh thu kỷ lục, Titanic còn trở thành một
hiện tượng văn hóa, một biểu tượng vượt thời gian về tình yêu, sự sống, cái
chết và những bài học khắc nghiệt về giai cấp. Nhưng đằng sau thành công vang
dội ấy là những câu chuyện hậu trường ít ai biết, cùng những cách lý giải học
thuật giúp ta hiểu sâu hơn về sức sống đặc biệt của bộ phim.
Hậu trường ít biết của
“Titanic”
Trong quá trình sản xuất, Titanic đã trải qua vô vàn
khó khăn, thậm chí có những sự cố kỳ lạ đến mức khó tin. Một đêm tháng 8/1996
tại phim trường Halifax (Canada), cả đoàn làm phim hoảng loạn khi nồi súp hải
sản phục vụ bữa tối bị kẻ xấu bỏ thuốc gây ảo giác PCP. Hơn 50 người, trong đó
có nam diễn viên Bill Paxton, phải nhập viện cấp cứu vì rơi vào trạng thái phê
thuốc. Nhiều người mất kiểm soát đến mức nhảy múa điệu “conga” ngay tại phòng
cấp cứu. Vụ việc sau đó được cảnh sát điều tra nhưng không bao giờ tìm ra thủ
phạm.
James Cameron, nổi tiếng cầu toàn, còn
khiến nhiều người ngạc nhiên khi quyết định từ bỏ khoản thù lao đạo diễn và
phần trăm lợi nhuận để đổi lấy toàn quyền sáng tạo. Ngân sách ban đầu của phim
là 100 triệu USD, sau đó tăng gấp đôi, và hãng phim từng có ý định cắt giảm quy
mô. Cameron chấp nhận “không lương” suốt 3 năm để bảo vệ tác phẩm. Cái giá ấy,
rốt cuộc, đổi lại bằng một thành công huyền thoại trong lịch sử điện ảnh.
Khắc nghiệt nhất vẫn là trải nghiệm của
diễn viên. Kate Winslet từng thừa nhận cô “suýt chết đuối” khi áo khoác dài bị
mắc kẹt trong một cảnh quay nước tràn. Nữ diễn viên phải gắng sức vùng vẫy,
kiệt hơi mới thoát ra, và sau đó đạo diễn Cameron lạnh lùng yêu cầu quay lại.
Winslet nhiều lần bị cảm lạnh, viêm phổi, bầm tím toàn thân, thậm chí rạn xương
khuỷu tay. Cô mô tả bản thân khi đó “giống như một người phụ nữ bị bạo hành”.
Để tái hiện Titanic, đoàn phim đã dựng một
mô hình khổng lồ gần đúng kích thước thật tại Mexico với chi phí 40 triệu USD.
Cameron yêu cầu mọi chi tiết phải chính xác đến mức từ thảm, giấy dán tường cho
tới dao nĩa, gạt tàn đều được phục dựng theo mẫu gốc. Ông còn buộc 150 diễn
viên quần chúng – vào vai hành khách – phải có tiểu sử cụ thể: tên, nghề
nghiệp, mối quan hệ… như thể họ thực sự bước ra từ năm 1912.
Thậm chí, bộ phim từng có một đoạn kết
khác: Rose bị phát hiện khi định thả viên kim cương “Trái tim của đại dương”
xuống biển. Bà trao viên đá cho thợ săn kho báu Brock Lovett, rồi bất ngờ ném
đi. Một thuyền viên phẫn nộ hét lên: “Bà làm thế là quá đáng đấy!”, còn Brock
bật cười mất kiểm soát. Cảnh quay bị chính các diễn viên chê bai là “thảm họa”
và may mắn đã bị Cameron loại bỏ, nhường chỗ cho cái kết xúc động bất hủ mà
khán giả biết đến.
Góc nhìn học thuật và phê
bình quốc tế
Khi công chiếu, Titanic nhận được mưa lời
khen từ giới phê bình. Janet Maslin (New York Times) gọi đây là bộ phim “hay
đến mức không thể chìm”. Roger Ebert chấm điểm tuyệt đối, ca ngợi tác phẩm
“hoàn hảo, thông minh, diễn xuất thuyết phục và cuốn hút mê hoặc”.
Tuy vậy, Titanic cũng trở thành đề
tài cho nhiều phân tích học thuật. Các nhà nghiên cứu chỉ ra công thức “hai
trong một”: nửa đầu là melodrama lãng mạn, nửa sau là phim thảm họa. Sự kết hợp
này giúp phim chinh phục cả khán giả yêu tình cảm lẫn người tìm kiếm hành động,
kỹ xảo. Nhà phê bình Alissa Wilkinson nhận xét Titanic vừa sến súa, cường
điệu, lại vừa chân thực, nghiêm trang, tạo nên sự cân bằng hiếm có giữa giải
trí và nhân văn.
Dưới góc nhìn xã hội, Titanic được xem là một
“giấc mơ nữ quyền” thập niên 1990. Rose hiện lên như hình mẫu phụ nữ giải phóng
khỏi định kiến và gông cùm giai cấp, nhờ tình yêu mãnh liệt với Jack. Jack,
ngược lại, trở thành hình tượng “hoàng tử thời hiện đại”: nhạy cảm, nhân hậu,
sẵn sàng hy sinh. Nhiều học giả cho rằng đó là một “ảo mộng ngọt ngào”, phản
ánh tinh thần cá nhân chủ nghĩa lãng mạn cuối thế kỷ 20.
Một số ý kiến khác lại phê phán thông điệp
giai cấp của bộ phim mang màu sắc bảo thủ. Nhà sử học điện ảnh Steven J. Ross
lập luận rằng Titanic rốt cuộc vẫn giữ
nguyên trật tự cũ: giới thượng lưu sống sót nhiều hơn, trong khi hàng trăm
người nghèo bị chôn vùi dưới biển. Sự hy sinh của Jack và những hành khách hạng
ba trở thành minh chứng cho một thực tế khắc nghiệt: bất công xã hội là điều
không thể tránh khỏi.
Dù gây tranh cãi, giới phê bình ngày nay
phần lớn đồng thuận rằng Titanic đã đạt tới sự cân bằng hiếm có giữa giải trí đại chúng
và chiều sâu nhân văn. Bộ phim vừa choáng ngợp ở quy mô hoành tráng, vừa chạm
đến cảm xúc cá nhân, để lại những khoảnh khắc khó phai: ban nhạc chơi đến giây
cuối cùng, cặp vợ chồng già ôm nhau chờ cái chết, người mẹ dìu con giữa biển
nước. Đó là sức mạnh giúp Titanic vượt thời gian, trở thành một bản trường ca điện ảnh
sống mãi với nhân loại.
Titanic –
When a Cinematic Masterpiece Transcends
Time
More than
twenty-five years after its release, James Cameron’s Titanic
continues to captivate audiences worldwide. Beyond its eleven Academy Awards
and record-breaking box office, the film has become a cultural phenomenon – an
enduring symbol of love, life, death, and the brutal lessons of class. Yet
behind its triumphant success lie lesser-known production stories and layers of
critical interpretation that help explain its extraordinary longevity.
The production of Titanic
was itself an epic drama. In August 1996, during filming in Halifax, Canada, chaos
broke out when the crew’s seafood chowder was maliciously spiked with the
hallucinogen PCP. Over fifty people, including actor Bill Paxton, were
hospitalized, some so disoriented they danced the conga line through the
emergency room. The perpetrator was never found. Cameron’s perfectionism also
became legend: he waived his director’s salary and share of profits in exchange
for complete creative control. With the budget ballooning from $100 million to
nearly double, he worked unpaid for three years to preserve the film’s vision –
a gamble that yielded one of cinema’s most iconic achievements.
The actors endured
ordeals as well. Kate Winslet admitted she nearly drowned when her long coat
snagged during a flooding scene. She escaped only by frantic struggle,
exhausted, before Cameron demanded another take. She suffered repeated colds,
pneumonia, bruises, even a fractured elbow. Winslet later described herself as
feeling “like a battered woman.” Meanwhile, to recreate the ship, the crew
constructed a near full-scale model in Mexico at a cost of $40 million. Cameron
insisted on absolute authenticity, from carpets and wallpaper down to forks and
ashtrays. He required 150 extras, cast as passengers, to develop full
biographies – names, professions, relationships – as if resurrected from 1912.
Even the ending we
know today was not inevitable. A deleted sequence once had Rose discovered as
she prepared to drop the “Heart of the Ocean” into the sea. She handed the
jewel to treasure hunter Brock Lovett, only to hurl it away moments later. A
crew member shouted, “That’s too cruel!” while Lovett laughed uncontrollably.
Cast members themselves derided the scene as disastrous, and Cameron wisely cut
it, allowing the film’s elegiac conclusion to endure.
Upon release, Titanic
was lauded by critics. Janet Maslin of The New York Times
called it “so good it cannot sink.” Roger Ebert awarded four stars, praising it
as “perfect, intelligent, convincingly acted, and spellbinding.” But beyond
praise, the film quickly became fertile ground for scholarly analysis. Critics
identified a dual-structure formula – the first half a romantic melodrama, the
second half a disaster spectacle – enabling it to appeal simultaneously to
audiences seeking love stories and those drawn to spectacle. Alissa Wilkinson
observed that Titanic
manages to be sentimental and exaggerated, yet also earnest and solemn – a rare
balance of entertainment and humanism.
From a
socio-cultural perspective, Titanic has often been
read as a 1990s feminist dream. Rose emerges as a liberated heroine, breaking
free from patriarchal and class constraints through her passionate love for
Jack. Jack, conversely, embodies a modern prince figure – sensitive,
compassionate, self-sacrificing. For some scholars, this dynamic represents a
sweet illusion, an echo of late twentieth-century romantic individualism.
Others, however, critique the film’s class politics as conservative. Film
historian Steven J. Ross argues that Titanic ultimately
preserves the existing order: the upper classes survive disproportionately
while hundreds of poor passengers are consigned to the ocean’s depths. Jack’s
sacrifice and the deaths of steerage passengers become reminders of the
inevitability of social injustice.
Despite these
debates, critical consensus today acknowledges Titanic
as achieving a rare equilibrium between mass entertainment and moral depth. It
overwhelms with its spectacle yet pierces with its intimacy. Its most indelible
images remain etched in collective memory: the ship’s band playing until the
end, the elderly couple embracing in their final moments, the mother lulling
her children amid rising waters. These scenes exemplify cinema’s ability to
transform history into myth, private grief into collective emotion. They are
the reason Titanic
has endured – not merely as a blockbuster, but as an epic elegy that continues
to resonate across generations.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét