Thứ Ba, 30 tháng 9, 2025

THU CÔ LIÊU

 


THU CÔ LIÊU 

HỒI ỨC VỀ BUỔI CHIỀU LANG THANG

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi khi nghe lại “Thu Cô Liêu”, tôi lại thấy mình quay về một buổi chiều đặc biệt. Hôm ấy, sau một ngày dài đứng lớp, tôi rời khỏi ngôi trường quen thuộc với bước chân nặng trĩu. Ánh hoàng hôn rớt xuống sân trường, bụi phấn vẫn còn vương trên tay áo, còn giọng nói thì như vẫn ngân nga đâu đó trong không gian lớp học. Tôi nhớ mình chẳng định đi đâu, chỉ để mặc bản thân bước ra phố như một kẻ lạc lối.

Phố chiều hôm ấy vắng lặng khác thường. Những hàng cây dọc đường rụng lá vàng, xoay tròn rồi rơi xuống mặt đường ẩm lạnh. Tôi bật nhạc, và giai điệu “Thu Cô Liêu” vang lên. Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng cảm giác tất cả mọi thứ xung quanh – ánh đèn đường, gió thổi, lá rơi – đều chuyển động chậm lại, như thể đang diễn ra trong một thước phim quay chậm chỉ dành riêng cho mình.

Tôi không còn nhận ra con phố quen thuộc mình vẫn đi mỗi ngày. Cứ như thể thành phố bỗng xa lạ, còn tôi thì trở thành một nghệ sĩ lang thang, đi mãi mà chẳng nhớ nổi một con đường. Âm nhạc không còn ở ngoài tai, nó thấm vào từng nhịp thở, từng nhịp tim, dẫn tôi lạc sâu vào thế giới nội tâm. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chẳng còn là thầy giáo với giáo án và bụi phấn, mà chỉ là một con người nhỏ bé đi tìm sự lắng lại cho tâm hồn.

Điều kỳ lạ là nỗi cô liêu trong bài hát không làm tôi buồn bã, mà ngược lại, nó như một tấm gương hiền lành soi vào tận đáy lòng. Tôi nhận ra mình vẫn còn biết rung động trước một khúc nhạc, biết mỉm cười trước một chiếc lá rơi, biết trân trọng khoảng lặng hiếm hoi trong cuộc sống vội vã. Chính sự cô đơn đó đã cứu rỗi tôi, biến tôi thành người quan sát, kẻ mộng du, và cũng là một khán giả đang xem lại bộ phim của chính mình.

Giờ đây, khi hồi tưởng, tôi vẫn thấy rõ ánh sáng vàng vọt của đèn đường hắt xuống, bóng mình kéo dài trên vỉa hè, và tiếng hát da diết vang vọng. Tất cả như một khuôn hình đóng băng trong trí nhớ. “Thu Cô Liêu” đã gắn chặt với buổi chiều ấy, để rồi mỗi lần giai điệu cất lên, tôi lại được sống lại cảm giác lạc bước, cô đơn nhưng bình yên, như thể thời gian đã dừng lại để cho tôi cơ hội được đối diện với chính mình.

Hà Nội, một chiều lạc bước 2025



1 nhận xét:

  1. Cảm ơn nỗi buồn rất đẹp của em đã mang lại một áng văn hay cho cuộc đời!

    Trả lờiXóa

Bến Chữ Đình Hưng

  Bến Chữ Đình Hưng (Mừng sinh nhật TS. Nguyễn Đình Hưng 8/4) Sinh ngày mùng tám tháng tư, Hưng như ngọn gió êm ru tháng ngày. Phong t...