Có những khoảnh khắc,
thơ ca không chỉ là tiếng lòng riêng, mà còn trở thành chiếc gương soi chiếu
giữa những tâm hồn đồng điệu. Bài thơ “Thêm một…” của tác giả Đặng
Hiền là một lời tự sự sâu lắng: thêm một trải nghiệm, thêm một vết hằn thời
gian, thêm một lần tỉnh thức… để rồi con người nhận ra sự an nhiên trong khúc
sông đời trầm lắng.
Chính từ dư âm ấy,
tôi tìm thấy cảm hứng để viết nên bài “Bớt một…” – như một tiếng vọng
song hành. Nếu “Thêm một…” là chấp nhận, tích lũy và thấu hiểu, thì “Bớt
một…” là buông bỏ, lắng dịu và tìm về bình yên. Hai nhịp thơ, hai hướng đi,
nhưng cùng gặp nhau ở điểm cuối: tâm an, lòng sáng, đời thong dong như sông
trôi giữa nắng vàng và mây trắng.
THÊM MỘT…
Thêm một sợi tóc bạc,
Mắt nhuốm màu thời gian.
Qua bao nhiêu giông bão,
Bình thản đón thu sang...
Thêm một lời không
thật,
Tháng ngày thành dở dang.
Ngỡ tưởng vầng trăng tròn,
Hóa ra là trăng khuyết...
Ngày qua ngày mải
miết,
Sông vẫn lững lờ trôi.
Bên lở rồi bên bồi,
Đâu dòng trong, dòng đục...
Thêm một lần tỉnh
thức,
Sắc – Không mặc úa tàn.
Con đò chiều gối bãi,
An lành khúc sông quang...
BỚT MỘT…
Bớt một lời than thở,
Nhẹ vợi gánh trần gian.
Bớt u hoài giông bão,
Rộn nắng gọi thu sang...
Bớt một điều gian
dối,
Cho ngày bớt dở dang.
Bớt mong cầu hư ảo,
Giữ vẹn ánh trăng vàng...
Ngày qua ngày tĩnh
lặng,
Dòng nước vẫn xuôi hoài.
Bớt so bì bên lở,
Mới thấu nghĩa bên bồi...
Bớt một niềm vướng
bận,
Tâm an giữa nắng hiền.
Sông ru vầng trăng sáng,
Mây phủ núi bình yên…

Hay quá em. Chuẩn tiếng vọng song hành. Đúng là chỉ khi buông bỏ mới có thể "Tâm an giữa nắng hiền"... Cảm ơn em rất nhiều!
Trả lờiXóa