RẠNG RỠ
Trăng lên sáng bến sông nhà,
Tre xanh gió hát chan hòa tình xưa.
Mồ hôi nhỏ giọt nắng trưa,
Hóa thành hạt ngọc đong đưa lúa vàng.
Cau nghiêng bóng
ngả bên đàng,
Vườn quê hoa trái mênh mang hương nồng.
Tình người nối nhịp bến sông,
Ngọt ngào tiếng hát, trong lòng thiết tha.
Bao mùa mưa nắng đi
qua,
Nụ cười son sắt vẫn là niềm tin.
Dẫu cho giông gió khắp miền,
Tình quê gìn giữ, nối liền biển khơi.
Ngàn năm đất mẹ sáng
ngời,
Dòng sông, ngọn núi trao lời yêu thương.
Việt Nam đẹp tựa thiên đường,
Non cao biển rộng – vấn vương muôn đời.
(Quang Đặng, 28/9/2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét