Thứ Tư, 24 tháng 9, 2025

MÙA THU NƯỚC ANH

 


MÙA THU NƯỚC ANH –

DƯ ÂM TỪ NHỮNG GIAI ĐIỆU

Có những mùa thu đi qua như một vệt nắng mỏng trên trang sách cũ, và có những mùa thu thì ở lại mãi trong lòng người, như tiếng ngân không dứt của một bản tình ca. Với tôi, nước Anh luôn gợi về một mùa thu như thế - Bristol yên bình, London rực rỡ, và những thị trấn cổ kính vương màu rêu phong.

Bristol mùa thu, buổi sáng nào cũng vấn vít hơi sương. Con đường lát đá quanh khu đại học lấp lánh lá vàng, gió khẽ lay như muốn rủ rê người sinh viên xa xứ bước chậm lại, để nghe lòng mình đập cùng nhịp của thành phố. Có hôm, trên đường tới lớp, tôi khẽ lẩm nhẩm theo giai điệu Forever Autumn. Bài hát buồn man mác như chính ánh mắt tôi soi xuống dòng Avon lững lờ trôi, nhớ về một tình yêu xa nửa vòng Trái Đất. Lá thu Bristol dường như rơi chậm hơn, để kẻ lữ hành có thêm thì giờ mà ngẫm ngợi.

Rồi tháng Chín trôi qua, mang theo cảm giác chơi vơi của ngày nhập học. Trong căn phòng homestay bé nhỏ, tôi để Wake Me Up When September Ends của Green Day vang lên, tiếng guitar khắc khoải như nói hộ nỗi nhớ gia đình. Tháng 9 với tôi khi ấy không chỉ là sự khởi đầu, mà còn là một khoảng trống lớn cần được lấp đầy bằng kỷ niệm, bằng bạn bè mới, bằng những dòng chữ miệt mài trong thư viện.

Mỗi khi sang London, tôi lại thấy thu có màu khác. Giữa Hyde Park, những chiếc lá vàng lả tả khiến tôi nhớ đến September Song. Ca khúc ấy, ra đời từ thập niên 30, hát về sự hữu hạn của tuổi trẻ, gợi cho tôi một suy tư lặng lẽ: thời gian ở Anh sẽ qua nhanh như chiếc bóng, và tuổi trẻ cũng không chờ đợi ai. Ngồi bên chiếc ghế gỗ cũ, nhìn hàng thiên nga bơi lững lờ trên mặt hồ, tôi thấy mình nhỏ bé nhưng cũng may mắn, vì được sống trong khoảnh khắc này.

Một lần, trời bất chợt đổ mưa lất phất khi tôi ở thành phố Bath. Mưa tháng Chín nhẹ như hơi thở, làm phố cổ thêm mờ ảo. Và tôi nghe trong đầu September in the Rain. Có điều gì đó dịu dàng ở những hạt mưa chạm vào cổ áo, khiến tôi tin rằng ký ức đẹp nhất đôi khi không cần quá rực rỡ, chỉ cần một buổi mưa se lạnh và lòng mình còn nguyên những rung động.

Mùa thu cũng gắn liền với những lời hẹn. Ở Bristol, có cô bạn đồng môn đã về nước sớm, để lại cho tôi một mảnh giấy nhỏ: See You in September. Chỉ một câu ngắn, nhưng đủ để biến xa cách thành lời hứa. Mỗi mùa thu sau đó, tôi vẫn mở lại ca khúc ấy, để nhớ đến một tình bạn trong trẻo, như ly trà nóng giữa ngày mưa gió.

Tất nhiên, không thể không nhắc tới niềm vui sôi động của September – Earth, Wind & Fire. Những buổi tiệc sinh viên, âm nhạc vang rộn ràng giữa sân ký túc, chúng tôi nhảy múa dưới ánh đèn vàng nhạt, quên đi những deadline chồng chất. Tháng Chín vì thế không chỉ gợi buồn, mà còn là mùa của hân hoan, của thanh xuân rực rỡ.

Nhưng khoảnh khắc làm tôi nhớ nhất lại thuộc về một đêm trăng. Ở Stratford-upon-Avon, quê hương của đại văn hào Shakespeare, tôi ngẩng nhìn vầng trăng sáng và nghe Harvest Moon của Neil Young. Bản nhạc ấy giản dị, lời ca như một lời tỏ tình thì thầm, hòa quyện cùng cánh đồng cỏ thu, cùng tiếng côn trùng nỉ non. Tôi đã thấy lòng mình yên ổn lạ thường.

Và khi kết thúc chuyến du học, rời nước Anh, tôi chọn Moondance của Van Morrison làm bạn đồng hành. Bài hát như khúc tiễn đưa, vừa phóng khoáng, vừa đầy lãng mạn. Trên chuyến bay đêm từ London Heathrow, tôi khẽ mỉm cười: mùa thu nào rồi cũng qua, nhưng âm nhạc và kỷ niệm thì mãi ở lại.

Nước Anh trong tôi vẫn luôn là mùa thu bất tận. Bristol dịu dàng, London rực rỡ, những thành phố cổ kính phủ rêu phong - tất cả như hòa vào nhau, thành bản giao hưởng của tuổi trẻ. Và trong bản nhạc ấy, có tiếng lá rơi, có mưa mỏng, có vầng trăng mùa gặt, có nỗi buồn và niềm vui, tất cả hòa ca thành một mùa thu mãi ngân vang.

 



An English Autumn – Echoes in Song

There are autumns that slip past like a pale shaft of light across the page of an old book, and others that linger forever, like the refrain of a love song. For me, England has always been an autumn such as this – Bristol serene, London resplendent, and ancient towns softened by moss and memory.

Bristol’s autumn mornings arrive veiled in mist. The cobbled streets around the university sparkle with fallen leaves, the breeze coaxing the student abroad to slow his stride and listen to his heart beating in rhythm with the city. Some days, on my way to class, I would hum “Forever Autumn.” Its melancholy mirrored my gaze into the drifting Avon, recalling a love half a world away. Even the leaves seemed to fall more slowly, as if to grant a traveller more time to reflect.

September soon followed, bringing the restless unease of a new term. In my small homestay room, I played Green Day’s “Wake Me Up When September Ends,” the aching guitar lines voicing my homesickness. That month was not only a beginning, but also an emptiness to be filled – with friends yet to come, with long nights in the library, with memories still waiting to be written.

In London, autumn wore a different shade. At Hyde Park, golden leaves drifted down as I recalled “September Song.” Written in the 1930s, it sang of youth’s brevity and reminded me that my time in England would pass as swiftly as a shadow – and that youth waits for no one. Sitting on a weathered bench, watching swans glide across the lake, I felt small and yet profoundly fortunate to be alive in that fleeting moment.

One afternoon in Bath, a fine September rain began to fall. As soft as breath, it cloaked the Georgian streets in a tender haze. Inwardly, I heard “September in the Rain.” There was something gentle in the drops upon my collar that convinced me the loveliest memories need not be dazzling – they might reside in a cool drizzle and a heart still tender.

Autumn also carried its promises. In Bristol, a classmate left for home earlier than planned, but before she did, she gave me a note that read: “See you in September.” Just those few words turned distance into promise. Each autumn since, I have returned to that song, remembering a friendship as pure as a cup of hot tea on a rainy afternoon.

Of course, one cannot forget the exuberance of Earth, Wind & Fire’s “September.” Student nights when music thundered across the courtyard, when we danced under amber lights and forgot the mounting deadlines. September, then, was not merely a season of wistfulness but also of joy, of youth ablaze.

Yet the memory that endures belongs to moonlight. In Stratford-upon-Avon, birthplace of Shakespeare, I lifted my eyes to the harvest moon while Neil Young’s “Harvest Moon” played softly. Its lyrics, like a whispered vow, merged with autumn fields and the murmuring of crickets. In that instant, I felt a rare and steady peace.

And when my studies ended, as I left England, I chose Van Morrison’s “Moondance” as my companion. Romantic and unrestrained, it became my farewell. On the night flight out of Heathrow, I smiled quietly to myself – autumns must always pass, but music and memory remain forever.

England, to me, will always be an endless autumn. Bristol’s gentleness, London’s brilliance, towns weathered by moss – all blend into a single symphony of youth. And within that music are falling leaves, soft rains, the harvest moon, sorrow and joy – together composing an autumn that still resounds.


1 nhận xét:

  1. Em thật hạnh phúc vì được trải qua những khoảnh khắc mùa thu đẹp đẽ của nước Anh. Những trang văn của em thật trong trẻo, tinh khôi, đẹp như những buổi sớm mùa thu nước Anh vậy!

    Trả lờiXóa

Bến Chữ Đình Hưng

  Đời người, suy cho cùng cũng như một dòng sông — có khúc ồn ào, có đoạn lặng im. Nhưng điều còn lại sau tất cả không phải là độ dài của dò...