Có những mùa thu đi qua đời người như một nốt nhạc ngân dài, để rồi dẫu thời gian có phai mờ, ta vẫn thấy dư âm còn vương trong gió. Trong sắc vàng hoa cúc, trong bóng trăng ven hồ, trong tiếng lá rơi xao xác… thấp thoáng đâu đó bóng dáng một người, một kỷ niệm, một mối tình đã hóa thành vĩnh cửu.
Bài thơ này không chỉ là những vần điệu về mùa thu, mà còn là tiếng thở dài của ký ức, là nhịp tim của hoài niệm. Nó gợi lại một không gian xưa với khói lam, bến nước, ngõ nhỏ, nơi quá khứ và hiện tại giao thoa, để tình yêu, dù đã xa, vẫn như ngọn lửa âm thầm sưởi ấm lòng người.
Mỗi câu chữ là một nhịp sóng lặng lẽ, đưa ta từ bâng khuâng đến da diết, từ nỗi buồn chia xa đến niềm tin vào những gì còn mãi. Và trên tất cả, hoa cúc vàng năm ấy vẫn nở trong thơ, như minh chứng rằng có những điều đẹp đẽ, dẫu đời đổi thay, vẫn sáng trong như vầng trăng thu còn mãi.
HOA CÚC VÀNG NĂM ẤY
Áo ai buông lả lướt bay,
Ngõ xưa vàng rụng heo may thu về.
Thuyền nan nghiêng bóng trăng thề,
Câu thơ bỏ ngỏ lê thê bến sầu.
Người đi gió sớm qua cầu,
Chiều thu lá đổ nhuốm màu chia xa.
Hoa vàng lặng lẽ hiên nhà,
Thương hình bóng cũ thiết tha thuở nào.
Đò ngang còn bến chênh chao,
Khói lam phủ nắng, dạt dào nhớ thương.
Thời gian biền biệt vô thường,
Thu còn khẽ hát bên tường êm ru.
Mây trôi về cuối thiên thu,
Vầng trăng vẫn sáng – lời ru cúc vàng.
🌸🌙💫 Quang Đặng 🌿📖💫
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét