Có những lúc trong cuộc đời, ta tự hỏi:
điều gì giữ ta đứng vững giữa bão giông? Không phải tiền bạc, không phải danh
vọng, mà chính là… hy vọng
– ngọn đèn nhỏ bé nhưng bền bỉ, soi sáng bước chân ta đi tiếp.
Cảm ơn con trai đã
gửi cho bố những dòng chữ đầy ý nghĩa, để từ đó nảy nở thành vần thơ này – món
quà nhỏ gửi tặng cả nhà.
HY VỌNG
Có khi ta tự hỏi,
Mất hy vọng còn chi?
Tiền tài như cơn gió,
Danh vọng thoáng rồi đi.
Hy vọng là ngọn lửa,
Soi sáng giữa đêm sương.
Người tưởng là hư ảo,
Thực ra sức phi thường.
Tiền đâu giữ được
bước,
Chỉ hy vọng dìu chân.
Ngày mai dù bão tố,
Lòng vẫn chẳng ngại ngần.
Bế tắc giăng dày
lối,
Hãy ngước tìm trời xanh.
Chỉ cần tia hy vọng,
Đêm tối cũng tan nhanh.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét