Thứ Hai, 15 tháng 9, 2025

HẠNH PHÚC TỪ NHỮNG ĐIỀU NHỎ BÉ

 




HẠNH PHÚC TỪ NHỮNG ĐIỀU NHỎ BÉ 

    Giữa dòng đời chênh vênh, tôi tìm về những niềm vui bé nhỏ – như ánh sao le lói vẫn soi sáng đêm đen.

 

    Ngày ngày, tôi bước lên bục giảng, hết trường này đến lớp khác. Buổi tối lại trở về căn nhà nhỏ, tiếp tục dạy dỗ vài đứa học trò đến học thêm. Có lúc, tôi thấy mình như ngọn đèn nhỏ giữa giông gió, chao nghiêng nhưng vẫn kiên nhẫn giữ ánh sáng trong lành để soi đường. 

Ngoài kia, nhịp đời chẳng mấy khi ngơi nhẹ. Người vợ hiền của tôi thường xuyên đau yếu. Con trai thì vẫn trên hành trình dò dẫm bước đi để trưởng thành. Tôi vừa làm chỗ dựa, vừa làm tấm gương, vừa âm thầm nhắc nhở chính mình: đừng gục ngã, vì sau lưng còn có cả một mái nhà.

Có những đêm, tôi ngồi lặng nghe tiếng gió quẩn quanh hiên, nhìn ánh đèn vàng rọi xuống nền gạch cũ loang loáng như dát mật ong. Trong khoảng tĩnh lặng ấy, tôi chợt thấy lòng mình dịu xuống, như được vỗ về bằng hơi ấm rất mộc mạc. Sức mạnh để bước tiếp nhiều khi không đến từ những điều lớn lao, mà từ chính những phút giây bình yên như thế.

Hạnh phúc, suy cho cùng, vẫn là một chuỗi những sự lựa chọn. Tôi không chọn những ước mơ vời vợi, chẳng đợi những niềm vui chói lòa. Tôi chọn những điều bé nhỏ: một tách trà nóng đặt cạnh cửa sổ hé mở, một bản nhạc êm dịu, vài trang sách đọc dở dang, nụ cười trong trẻo của học trò khi “vỡ òa” vì hiểu được bài. Và đôi khi, chỉ là ngồi ngắm bức tranh Mùa gặt – món quà của người cháu rể họa sĩ Tây Ban Nha – treo bên tủ rượu tầng một, lấp lánh trong ánh đèn vàng. Tiếng đàn organ say mê của con trai từ tầng hai vọng xuống, như một dòng chảy ấm áp len vào từng ngóc ngách của căn nhà, đưa lòng tôi về miền thảnh thơi.

Mỗi ngày, tôi tự dành cho mình một khoảng trời nhỏ – dẫu ngắn ngủi – để thở, để mỉm cười, để thấy rằng mình vẫn còn sống trọn vẹn và còn có thể trao đi.

Có lẽ, chúng ta ai cũng cần học cách nương vào những niềm vui bình dị ấy. Bởi đôi khi, chính những điều tưởng vụn vặt lại trở thành sợi dây giữ ta đứng vững trước bão giông.

Vậy nên, tôi chọn an nhiên. Tôi chọn những khoảng lặng hiền hòa, chọn giữ cho lòng không quá đầy ắp mà cũng chẳng quá trống vắng. Và tôi tự nhủ:

Cứ để trái tim này điềm nhiên mà bước, như vì sao nhỏ vẫn tỏa sáng giữa bầu trời rộng lớn.

Bạn thân mến!

Nếu hôm nay bạn thấy mỏi mệt, hãy cho mình một khoảng lặng – để nghe tiếng chim sớm mai, để ngắm một đám mây trôi, hay chỉ để hít vào một hơi thở thật sâu. Hạnh phúc không phải là đích đến, mà là từng khoảnh khắc ta biết dừng lại và mỉm cười.

Và nếu có thể, hãy học cách giữ cho mình một niềm vui bé nhỏ mỗi ngày. Chính niềm vui giản dị ấy sẽ như chiếc neo thầm lặng, giữ con thuyền đời bạn bình yên giữa bao sóng gió.

 Bởi hạnh phúc lớn lao đôi khi chẳng nằm đâu xa, mà ẩn trong chính những điều bé nhỏ ta lặng lẽ nâng niu mỗi ngày.


 

HAPPINESS IN THE LITTLE THINGS

Amidst life’s turbulence, I return to little joys – like faint starlight still piercing the darkest night.

    Day after day, I stand at the lectern, moving from one classroom to the next. In the evenings, I return to my humble home, continuing to tutor a handful of students. At times, I feel like a small lamp in the storm – swaying, yet steadfastly keeping its pure light to guide the way.

Out there, the rhythm of life is rarely gentle. My dear wife is often unwell. My son is still fumbling along his journey toward becoming a man. I push myself to stand as both pillar and light, whispering within not to waver – for an entire home stands in my shadow, awaiting my strength.

There are nights when I sit in silence, listening to the wind swirl around the porch, watching the golden light spill across the old tiled floor, shimmering like honey. In that stillness, I feel my heart soften, as if soothed by a simple, rustic warmth. The strength to carry on often does not come from grand things, but from such quiet moments of peace.

Happiness, in the end, is a matter of choice. I do not choose lofty dreams, nor do I wait for dazzling joys. I choose the little things: a hot cup of tea by a half-open window, a gentle melody, a few unfinished pages of a book, the radiant smile of a student when they “light up” upon understanding a lesson. And sometimes, it is simply sitting there, gazing at The Harvest – a gift from my nephew-in-law, a Spanish painter – hanging by the wine cabinet on the first floor, shimmering in the glow of the golden light. Meanwhile, the sound of my son’s organ playing drifts down from the second floor, flowing like a stream of warmth into every corner of the house, carrying my heart into serenity.

Each day, I carve out a small piece of sky for myself – though fleeting – to breathe, to smile, to remind myself that I am still living fully, and still capable of giving.

Perhaps we all need to learn how to lean on these simple joys. For often, it is the seemingly trivial things that become the very anchor keeping us steady through life’s storms.

So I choose serenity. I choose gentle pauses, keeping my heart neither too burdened nor too hollow. And I whisper to myself:

Let this heart stride with calm grace, like a little star still glowing in the boundless sky.

My dear friend,

If today you feel weary, give yourself a moment of stillness – to listen to the morning birds, to watch a drifting cloud, or simply to take in a deep, mindful breath. Happiness is not a distant destination; it is found in the very moments when we pause and allow ourselves to smile.

And if you can, please learn to hold on to a small joy each day. That simple joy will be the quiet anchor, keeping the boat of your life steady amidst the storms.

✨ For true happiness is sometimes not found in distant places, but hidden in the little things we quietly cherish each day. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

XUÂN PHONG BÍNH NGỌ

  XUÂN PHONG BÍNH NGỌ (Kính tặng Bố nhân dịp Xuân mới 2026) Thong dong lật mở trang thư, Hồn nương nét mực, thực hư gió vần. Nhành Ma...