Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2025

Lá Reo

 


Có những buổi chiều chẳng cần báo trước – chỉ khẽ đến bằng một làn gió nhẹ, một tia nắng nghiêng hong vạt áo, và mùi hương lặng lẽ lướt qua vai. Tiếng ve ngân đâu đó từ quán nhỏ ven ao, như âm nền dịu dàng cho bức tranh mang tên Lá Reo.

    Trong khung cảnh ấy, mọi thứ đều mộc mạc mà ấm áp: một ly bia mát được rót từ bàn tay Bích Diệp, một lời chào thoảng nhẹ giữa những gương mặt đi qua. Và rồi, giữa bao âm thanh đời thường, một chiếc lá bỗng rung khẽ bên tai – không cố tình, cũng chẳng gọi mời – nhưng đủ để khiến lòng người khựng lại, như thể vừa nghe thấy tiếng vọng của một điều rất xưa, rất thân, chưa từng rời xa dù đã lặng im từ lâu.

Lá Reo” không cất tiếng. Nó chỉ hiện diện bằng sự im lặng rất riêng, như thể thời gian đang chậm lại trong chính nhịp rơi của lá. Người đủ tĩnh lặng sẽ nghe thấy – không phải âm thanh, mà là sự có mặt lặng thầm của một chiều đang qua, rất khẽ nhưng rất thật.

 

LÁ REO

Chiều rơi gió nhẹ Ao Bèo,
Nắng hong tà áo, hương theo lững lờ.
Ve ngân quán nhỏ ven ao,
Bích Diệp rót mát, lời chào rộn vang.

Ghế đá đổ bóng mơ màng,
Phượng bay chạm gót – ngỡ ngàng chân ai.
Lá reo khe khẽ bên tai,
Như mang lời nhắn nghiêng vai cuối chiều.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tháng Ba Đứng Lại

  Tháng Ba Đứng Lại Tháng Ba nghiêng nắng. Lá rơi. Hà Nội thay áo rất khẽ. Ta chạm tay em một lần — mà cả đời chơi vơi. Nụ hôn đầu rơi khô...