Hồn Thi Sĩ
Đời như trang giấy tinh khôi,
Hồn thơ thi sĩ nhẹ trôi giữa đời.
Mực chiều tím nét chơi vơi,
Gió đưa câu chữ đầy vơi bất ngờ.
Có khi mây trắng thẫn thờ,
Vắt trăng lên bút, giăng tơ ánh vàng.
Đêm nghiêng nét chữ mơ màng,
Tình yêu, nỗi nhớ ngập tràn trong tim.
Dẫu đời giông gió triền miên,
Thả hồn vào chữ - dịu miền phiêu diêu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét