Có những bài thơ
không cần sự phô trương của ngôn từ, không cần cao siêu triết lý - chỉ cần một
câu thôi, là đủ để người đọc lặng đi, nghe trong mình vang lên tiếng bước chân
của mẹ giữa đồng chiều gió lộng. “Giọt mồ hôi của mẹ” là một bài thơ như
thế.
Tác giả không viết về
mẹ bằng những mỹ từ, mà bằng hình ảnh rất đỗi bình dị: giọt mồ hôi, thúng gạo,
bó rau, bếp rơm, tiếng lửa reo trong gian bếp nhỏ. Nhưng chính những điều tưởng
chừng đơn sơ ấy lại gói trọn cả một đời tảo tần, cả một bầu trời yêu thương, nhọc
nhằn mà không bao giờ đòi hỏi.
Mỗi câu thơ là một
bước chân lặng lẽ của mẹ đi qua tháng năm; mỗi hình ảnh là một vết hằn trên
lưng, một hạt gạo chan đầy ân nghĩa. Và khi mẹ “đã cưỡi mây”, người đọc mới
chợt nhận ra: mẹ chưa từng rời xa - mẹ ở lại trong hương cơm, trong ánh lửa,
trong chính sự sống của ta.
Một bài thơ để đọc
bằng mắt – nhưng cảm bằng tim.
GIỌT MỒ HÔI CỦA MẸ
Hạt gạo tròn tựa giọt ngà,
Như mồ hôi mẹ thấm qua tháng ngày.
Tấm lưng còng, bóng hao gầy,
Nuôi đàn con lớn, dẫu đầy gian truân.
Lũ về cuốn cả bước chân,
Trăng non chưa mọc, ân cần mẹ trao.
Tuốt xong thóc, dạ cồn cào,
Gạo thơm một bữa dạt dào tình sâu.
Ba giờ mẹ dậy ra đồng,
Sao đêm chưa tắt, mẹ gồng quang mây.
Hái rau khum bóng lưng gầy,
Mẹ mang đi bán chợ tây ngoài làng.
Về nhà lại nhóm
bếp vàng,
Lửa rơm khói tỏa nồng nàn bữa con.
Giọt mồ hôi nhỏ ruộng non,
Thấm vào hạt gạo trắng trong dẻo mềm.
Chiều buông rơm
cháy êm đềm,
Tựa bàn tay mẹ dịu êm tháng ngày.
Giờ đây, mẹ đã cưỡi mây,
Mà tình vẫn ủ - thơm đầy bữa cơm.
Giọt mồ hôi mẹ lặng thầm,
Hóa thành hạt ngọc – nuôi mầm cháu con.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét