Chị Hà – Ngọn Lửa Tươi Vui
Chị Hà – Ngọn Lửa Tươi Vui
Có những người phụ nữ chẳng cần sân khấu, vẫn khiến bao người ngưỡng mộ. Không vì danh tiếng hay địa vị, mà bởi từ họ lan tỏa một thứ ánh sáng dịu dàng – đủ để sưởi ấm lòng người, đủ để lưu dấu trong tim bao thế hệ chúng tôi. Với tôi, chị Đặng Thị Thúy Hà – người chị thứ tư trong đại gia đình tôi – chính là một ngọn lửa như thế: sáng mà không chói, rực rỡ nhưng gần gũi, mạnh mẽ mà đầy duyên dáng.
Từ “Đồng Nát” Hóa Đẹp Đời
Tuổi thơ của chị gắn liền với biệt
danh “Hà Đồng nát” – một cách gọi vừa đùa vui vừa thương mến dành cho
cô bé luôn lanh lẹ, tháo vát, biết nhặt nhạnh từng mảnh vụn đời để
nuôi lớn những ước mơ lành. Khi chúng bạn còn mải vui chơi, chị đã sớm biết cách lo liệu
– không chỉ cho mình, mà còn cho gia đình.
Trong đôi dép mòn, trong chiếc áo vá
vai, chị vẫn luôn nở nụ cười rất thật. Chị không đợi cuộc đời dịu dàng với
mình, mà chính chị đã dịu dàng trước những khắc nghiệt của cuộc đời.
Lấm lem một thuở chân trần,
Gom từng mảnh nhỏ hóa
thành bước chân.
Nghèo khó không làm chị lùi bước. Ngược lại, nó rèn cho chị sự bền bỉ, óc quan sát, khả năng xoay xở – và hơn hết là một trái tim biết nhìn người bằng ánh mắt bao dung, không xét nét.
Gieo Niềm Tin - Giữ Kết Nối
Không chỉ giữ vững vai trò của một
người vợ, người mẹ, người bà, chị Hà còn là chiếc cầu nối giữa các thành viên trong dòng
họ. Giỗ chạp, cưới hỏi, việc làng việc nước – hễ có việc là có chị. Mà lạ thay,
chị không “làm chủ” mà vẫn khiến người ta muốn lắng nghe. Bởi chị không áp đặt.
Chị nói bằng sự chân thành. Chị kết nối bằng tình thân.
Trong đại gia đình tôi, cái tên “chị Hà” luôn là tiếng gọi đầu tiên mỗi khi cần người đứng mũi chịu sào. Không vì chị “giỏi nhất”, mà vì chị luôn “tận tâm nhất”. Gặp chị, người ta dễ thấy nhẹ lòng – như thể vừa ghé qua một mái hiên thân quen giữa ngày nắng gắt.
Quán Nhỏ – Tình Lớn
Cùng chồng gầy dựng từ hai bàn tay
trắng, chị mở một quán bia nhỏ bên Ao Bèo phía đầu làng. Không phông bạt lộng lẫy, chẳng biển
hiệu cầu kỳ. Nhưng đó lại là nơi bao con người dừng chân – không chỉ để uống
một cốc bia mát, mà để tìm thấy một nụ cười thật, một câu chuyện tử tế, một cái
nhìn thấu cảm.
Quán nhỏ chẳng rực đèn hoa,
Mà ai ghé lại cũng hòa
tình thân.
Chị Hà vừa rót bia, vừa rót vào lòng người chút ấm áp giữa cuộc đời bon chen. Chị chẳng nói đạo lý, nhưng cách chị sống – thẳng thắn, tử tế, khéo mà không giả – đã đủ để trở thành bài học lặng lẽ cho những ai từng ghé qua.
Dữ Dội và Dịu Êm
Ít ai biết, người phụ nữ đầy năng
lượng ấy đã từng nhiều lần nhập viện vì chảy máu dạ dày. Nhưng thay vì than
thở, chị chọn cách trở lại với công việc – nhẹ nhàng như chưa từng có những cơn
đau. Bởi chị không cho phép mình là gánh nặng cho ai.
Chị chăm chút bữa ăn, tập thể dục đều đặn, không ngại xách vali đi du lịch một mình. Chị yêu cái đẹp – không để phô bày, mà để tự thưởng cho mình sau những ngày tất bật. Đó là kiểu người phụ nữ hiện đại trong hình hài truyền thống: biết yêu người, nhưng không quên yêu mình.
Không Rực Mà Ấm
Tôi từng viết tặng chị vài câu thơ
giản dị. Đến giờ đọc lại, vẫn thấy đúng như ngày đầu nghĩ về chị:
Chị tôi đâu có ồn ào,
Mà sao ai nấy cũng trào
niềm thương.
Cười vui như nắng bên đường,
Mang theo ấm áp, dịu hương
giữa đời.
Chị Hà không mưu cầu vinh hoa. Nhưng cách chị sống – tử tế, năng động, dám nghĩ dám làm – là nguồn cảm hứng âm thầm cho biết bao người trong họ mạc, làng quê và cả những người thân quen thoáng gặp.
Soi Mình Qua Gương Chị
Giữa đời thường
có phần vội vã và dễ lãng quên, chị Hà hiện lên như một nốt nhạc tươi sáng:
không quá cao trào, nhưng vang mãi. Nhìn chị, tôi tự hỏi:
✨ Mình đã đủ rạng rỡ chưa?
💗 Đủ tử tế chưa?
🌈 Đã thật sự tận hưởng cuộc sống chưa, hay chỉ đang lặng lẽ đi qua nó?
Và tôi biết, ở đâu đó trong lòng
mình, vẫn luôn có một chỗ dành cho những con người như chị:
🔥 một ngọn lửa tươi vui,
💪 sống hết mình,
💖 yêu trọn vẹn,
🌟 và … chẳng bao giờ tắt!
Từng câu, từng chữ em viết đều thấm đẫm tình cảm yêu thương và sự trân trọng dành cho chị gái! Tình cảm chân thành, ấm áp ấy còn được thể hiện qua những ngôn từ thật đẹp!
Trả lờiXóa