🌧 ️ “ Em Là Mưa Trên Dải Đất Hình Cong ” là một khúc tình ca thấm đẫm hồn đất Việt – nơi mưa không chỉ rơi từ trời, mà còn rơi từ ký ức, từ những rung động nguyên sơ nhất của con người khi chạm vào đất, vào nhau. 🌿 Mỗi giọt mưa là một linh hồn – mang hình dáng của người con gái Việt: dịu dàng nơi đất Bắc, nhẫn nại giữa miền Trung khô cằn, và mộc mạc chan chứa tình miền Nam. Từ thềm phố phủ rêu vàng đến triền đồi gió Lào bỏng rát, từ mái thành cổ kính đến giàn mướp quê nhà, từng hình ảnh trong thơ gợi lên một bản giao hòa giữa con người và thiên nhiên, giữa tình yêu và sự tĩnh lặng bền lâu. 💌 Mưa – trong thơ – không ồn ào cuốn trôi, mà rơi khẽ, thấm sâu, như cách tình yêu thực sự đi vào đời người: lặng thầm, không phô bày mà đằm sâu. Tình yêu ấy không là lời hoa mỹ, không là ánh lụa phô trương, mà là ánh mắt chứa mùa, là bàn tay gìn giữ nếp xưa, là nụ cười nở trong gió sông, và là “tiếng gõ cửa tim” một cách tự nhiên, dung dị. 🗺 ️ Ở đó, mỗi miền đất là một nỗi nhớ hóa thành...