Thứ Năm, 31 tháng 7, 2025

Và Từ Đó, Có Hai Họ Cùng Nhau Bắt Đầu

 


Và Từ Đó, Có Hai Họ Cùng Nhau Bắt Đầu

Có những khoảnh khắc tưởng chừng đã đi qua, nhưng khi nhớ lại, chúng lại ùa về như gió – nguyên vẹn, ấm áp, và đầy xúc động. Như cái ngày ấy… cái ngày mà Cậu và Paul cùng đứng bên nhau, thay mặt hai gia đình, trong lễ đính hôn của Vân và Trey.

Không khí trang trọng mà không nặng nề, gần gũi mà vẫn thiêng liêng. Những ánh mắt rạng rỡ trao nhau niềm tin. Những cái bắt tay siết chặt, thay lời hứa hẹn. Và trên tất cả, là một niềm vui lặng lẽ rồi vỡ òa – niềm vui của hai dòng họ đang cùng nhau mở ra một chương mới đầy hy vọng.

Paul – người anh rể của Trey – xuất hiện với phong thái điềm đạm nhưng không thiếu sự duyên dáng. Vẫn giọng nói ấm áp và hóm hỉnh ấy, anh bắt đầu bằng lời cảm ơn chân thành đến gia đình mình, đến con người Việt Nam. Cậu vẫn nhớ rất rõ cái cách Paul nói, như thể một lời thốt ra từ tim:

“Chúng tôi cảm thấy mình thực sự đặc biệt khi ở đây – như được vũ trụ sắp đặt đúng khoảnh khắc này.”

Rồi anh nhắc đến Vân – cô cháu gái bé nhỏ từng líu ríu quanh chân Cậu. Anh nói, Việt Nam có nhiều điều tuyệt vời, nhưng với anh: “Nụ cười của Vân là ĐẸP NHẤT.”

Không ai trong khán phòng có thể phản bác. Làm sao có thể từ chối một ánh mắt dịu dàng đến vậy, một nụ cười mềm mại mà vẫn toát lên nội lực? Paul nói đùa mà thật, rằng anh chưa từng thấy ai từ chối người bán hàng một cách... đáng yêu như thế!

Còn Trey – chàng rể của hôm nay – từng là cậu bé trầm lặng, “như chú chuột nhỏ trong nhà thờ”, và đặc biệt... không chịu ăn nếu các món trong đĩa chạm vào nhau. Thế mà hôm nay, cậu đã là một người đàn ông trưởng thành, một nhà giáo dục với lý tưởng sống rõ ràng và vững chãi. Paul mỉm cười bảo:

“Em ấy kén chọn, nên bao năm chẳng yêu ai… cho đến khi gặp được Vân.”

Và thế là, giữa những ngã rẽ của cuộc đời, hai tâm hồn ấy tìm thấy nhau – như một lời hẹn cũ từ xa xăm...

Giữa bao nẻo gió đời nghiêng,
Hai con gặp gỡ như duyên thuở nào.
Không ồn ã, chẳng xôn xao,
Tình yêu chín đậm ngọt ngào tháng năm.

Paul tiếp tục chia sẻ – không phải những lời lẽ to tát, mà là những điều giản dị, thật thà, nhưng khiến người nghe phải dừng lại và ngẫm nghĩ:

🌦 Hôn nhân giống như Hà Nội – có nắng, có mưa – và ta phải học cách tận hưởng cả hai.

 Trey à, đừng cố gắng lý giải cảm xúc của vợ, hãy lắng nghe bằng cả trái tim.

🌸 Vân ơi, khi chồng em đôi lúc... ngốc nghếch, hãy thương anh ấy bằng ánh nhìn dịu dàng của em.

⚖️ Và cả hai – đừng ganh đua hơn thua, vì chẳng ai giỏi hơn người kia hoàn toàn.

👑 Cuối cùng, hãy coi nhau như hoàng tử và công chúa – để yêu bằng trái tim quý tộc, đầy tôn trọng và biết ơn.

Có lẽ, khoảnh khắc khiến trái tim mọi người lặng đi chính là khi Paul nói về Kym – người vợ, người chị gái, người đã từng mơ có một cô em gái thân thiết để sẻ chia.

        “Giờ đây, ước mơ ấy đã thành hiện thực – nhờ có Vân.”

Một cái ôm. Một cái siết tay. Và những giọt nước mắt không cần dịch nghĩa. Đó không chỉ là sự kết nối giữa hai gia đình – mà là kết nối giữa những tâm hồn biết yêu thương.

🌿 Và bây giờ… hai con đang từng bước trưởng thành – trong đời sống chung, và trong chính tâm hồn mình.

    Từ những dòng tin nhắn mộc mạc.

    Từ những ngày tháng ở Indonesia nhiều thử thách mà vẫn nắm tay nhau.

    Từ căn bếp nhỏ ở Phnom Penh sắp dậy mùi bánh nướng.

    Từ tiếng guitar ngân vang, từ những tràng cười không cần lý do…

Cậu biết, hai con đang sống không phải để đi đâu thật xa, mà để đi sâu vào nhau – bằng lòng trân quý, sự thấu cảm và một tình yêu đủ tĩnh để ở lại.

    Không chỉ là vợ chồng, mà là bạn đời.

    Không chỉ là người đồng hành, mà là bạn tu – cùng học, cùng yêu, cùng lớn lên.

Và nếu có thể cầu chúc một điều gì, Cậu chỉ mong rằng:

Tình yêu của hai con – như ánh đèn trong căn nhà nhỏ, không cần rực rỡ, chỉ cần đủ ấm…

Để mỗi người khi trở về, dù ngoài kia là gió mưa hay nắng cháy, vẫn biết rằng: Mình đang ở nhà. 🏡❤

Ngôi Nhà Hạnh Phúc Mang Tên Vân Trey


Ngôi Nhà Hạnh Phúc Mang Tên Vân Trey

Giữa những ngày oi ả cuối tháng Bảy, khi phố thị chìm trong cái nắng mệt nhoài và gió cũng trở nên nặng trĩu, tôi bất ngờ nhận được một tin nhắn. Từ Vân – cô cháu gái bé bỏng ngày nào từng lon ton chạy quanh chân cậu, giờ đã ở tận Phnom Penh xa xôi.

Dòng tin nhắn đến không lời báo trước, như một cơn gió mát lành len lỏi qua khe cửa khô khốc của một buổi trưa hè. Khẽ khàng. Dịu nhẹ. Nhưng đủ sức lay động những ngăn tim tôi tưởng đã đóng bụi lâu ngày. Tin nhắn không dài, cũng chẳng cầu kỳ trau chuốt. Chỉ là vài dòng mộc mạc, chân thành – thứ ngôn ngữ mà chỉ người thực sự sống bằng trái tim mới viết ra được.

Vân bảo: “Tụi con gọi đây là dự án biến ngôi nhà thành tổ ấm.”

Tôi đọc chậm. Từng chữ như thấm vào da thịt, rồi lặng lẽ đọng lại trong tim. Một câu nói nhẹ như hơi thở, mà hóa ra là cả một tuyên ngôn nhỏ về hạnh phúc. Tôi hình dung ra nơi ở mới của hai đứa – từ một house, các con đã biến nó thành home. Nơi trú ngụ giờ trở thành chốn đi về. Một nơi không chỉ có bốn bức tường và mái che, mà có mùi bánh nướng lan trong bếp, có tiếng guitar trầm vang lên mỗi chiều, có ánh mắt nhìn nhau dịu dàng hơn cả vạn lời yêu.

Tôi như nghe thấy tiếng lách cách của khay nướng va vào thành lò. Như ngửi thấy mùi bột quế lẫn bơ thơm nồng lan tỏa vào từng ngóc ngách. Như thấy ánh đèn vàng hắt xuống mặt bàn – nơi Vân cặm cụi nhào bột, còn Trey thì ngân nga một điệu nhạc cũ, môi mỉm cười. Những hình ảnh ấy sống động đến mức, chỉ cần khép mắt lại, tôi cũng có thể bước vào căn nhà nhỏ ấy – như một người lữ khách bất ngờ được mời vào trong một chiều Phnom Penh lộng nắng.

Nhưng bộ phim đời của các con không chỉ có ánh sáng và mùi thơm. Tôi biết, đâu đó trong những ngày tháng ấy, cũng có những khung hình chao nghiêng, những đoạn phim rung. Những buổi chiều ở Indonesia, khi tương lai mịt mờ như sương sớm. Những tin tức chiến sự khiến lòng người chùng xuống. Và cả những đêm các con tự hỏi: “Ngày mai mình sẽ ở đâu?”

Thế nhưng điều khiến tôi lặng đi không phải là những khó khăn ấy, mà là cách các con đối diện với nó. Không chạy trốn. Không gồng mình tỏ ra mạnh mẽ. Không than trách hay giận dỗi. Chỉ đơn giản là ngồi lại bên nhau – lặng im khi cần, lắng nghe nhau bằng cả trái tim không rào chắn.

Trong từng dòng tin Vân gửi, tôi thấy một sự trưởng thành đẹp đẽ đến nao lòng. Không phải thứ trưởng thành của những chiếc bằng cấp hay chức danh, mà là sự lớn lên âm thầm, khi con biết chăm sóc từng phút giây bên người mình yêu, biết trân trọng những khoảnh khắc tưởng như bé nhỏ – mà thật ra, lại chính là chất liệu để dệt nên tổ ấm.

Vân không cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng ở con có một thứ sức mạnh dịu dàng. Sức mạnh ấy không ồn ào, không lên tiếng, mà lặng lẽ hiện diện trong từng cử chỉ: một ấm trà buổi sớm, một bữa ăn cuối ngày, một ánh mắt biết nói “Anh mệt không?” khi người kia chưa kịp thốt nên lời. Chỉ từng ấy thôi cũng đủ để tôi – một tâm hồn đã lang thang qua bao miền đất lạ, mang theo bao vết thương của thời gian – nhận ra rằng: hạnh phúc thực ra chẳng ở đâu xa.

Con chỉ muốn chia sẻ đôi dòng để cậu yên tâm hơn về tụi con,Vân viết vậy. Nhẹ nhàng như một lời nhắn vu vơ. Nhưng với tôi, đó là một món quà vô giá – một cánh cửa mở ra thế giới nội tâm của hai con, nơi tôi được ghé thăm như một vị khách đặc biệt.

Phnom Penh bỗng trở nên gần hơn bao giờ hết. Tôi thấy mình đang ngồi nơi bàn ăn gỗ nhỏ, trước mặt là tách trà còn nghi ngút khói. Mùi quế thoảng trong không gian. Trey vẫn đang đàn, còn Vân thì khẽ chỉnh lại mái tóc rối. Không có cảnh tượng gì lớn lao. Nhưng chính trong sự giản dị ấy, tôi hiểu vì sao con gọi đó là “tổ ấm”.

Bộ phim đời thường khép lại trong ánh chiều nhạt nắng. Không hồi trống. Không pháo tay. Chỉ có khung cửa sổ khẽ lay trong gió, tiếng đàn ngân dài như một nốt cuối chưa dứt, và dư âm của mùi bánh quế còn ấm trên tay. Tất cả như một khoảnh khắc không cần lời, chỉ lắng đọng trong sự bình yên.

Người ta nói, những câu chuyện giản dị nhất luôn mang trong mình sự tĩnh lặng sâu thẳm của cuộc sống. Và tôi tin rằng, Ngôi Nhà Hạnh Phúc Mang Tên Vân Trey chính là bộ phim đẹp nhất mà cuộc đời tự tay đạo diễn. Mỗi khung hình trong bộ phim ấy không chỉ là bột mì, tiếng đàn dịu dàng, hay mùi quế nồng ấm. Mà đó là những khoảnh khắc giản đơn nhưng đầy ý nghĩa – là lòng biết ơn sâu sắc vì được ở bên nhau, dù ngày mai có ra sao.

Cảm ơn hai con – Vân Trey – vì đã sống một cuộc đời tươi đẹp đến thế. Vì đã biến một ngôi nhà thành một mái ấm, không chỉ cho hai đứa, mà còn cho những ai có may mắn bước ngang qua, và kịp nhận ra rằng: Yêu thương thật ra không phải là những gì lớn lao hay hào nhoáng. Nó chỉ cần đủ chân thành và một tấm lòng biết ở lại, ở lại bên nhau dù thế giới ngoài kia có nhiều đổi thay. 🏡

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2025

TÂM TÌNH THÚY VÂN GỬI CẬU QUANG

 


Có những tin nhắn không chỉ là lời cảm ơn, mà là dòng suối mát gợi nhắc về tình thân – giản dị, chân thành nhưng làm lay động cả một cõi lòng.

💌 Bài thơ dưới đây ra đời từ một tin nhắn rất cảm động của cháu gái Thúy Vân, gửi lời tri ân sâu sắc tới cậu Quang – người đã dành thời gian và tâm huyết để viết về người mẹ thân yêu của cháu: chị Thúy Hà – “ngọn lửa nghĩa tình” của đại gia đình Đặng Gia.

🌺 Những câu chữ của Thúy Vân khiến người cậu bồi hồi, xúc động. Và để lưu giữ khoảnh khắc ấm áp ấy như một kỷ niệm thiêng liêng của gia đình, cậu đã viết lại ý nghĩa tin nhắn ấy thành một bài thơ – như cách người xưa chạm khắc lên gỗ đá, còn nay thì thêu dệt bằng ngôn từ.

🌙 Không hoa mỹ, không phô trương, bài thơ là mạch cảm xúc mộc mạc, lặng thầm – nơi Mẹ được hiện lên qua hồi ức của con, và tình cảm gia đình được gửi trao qua từng vần thơ giản dị.

🌱 Xin mời bạn cùng lắng nghe “Tâm tình Thúy Vân gửi cậu Quang – như một dấu yêu ghi lại giữa đời thường, để mai sau ai đọc lại cũng thấy lòng ấm lên bởi tình ruột thịt thiêng liêng không bao giờ phai. 

Em Là Mưa Trên Dải Đất Hình Cong

 


🌧 Em Là Mưa Trên Dải Đất Hình Cong” là một khúc tình ca thấm đẫm hồn đất Việt – nơi mưa không chỉ rơi từ trời, mà còn rơi từ ký ức, từ những rung động nguyên sơ nhất của con người khi chạm vào đất, vào nhau.

🌿 Mỗi giọt mưa là một linh hồn – mang hình dáng của người con gái Việt: dịu dàng nơi đất Bắc, nhẫn nại giữa miền Trung khô cằn, và mộc mạc chan chứa tình miền Nam. Từ thềm phố phủ rêu vàng đến triền đồi gió Lào bỏng rát, từ mái thành cổ kính đến giàn mướp quê nhà, từng hình ảnh trong thơ gợi lên một bản giao hòa giữa con người và thiên nhiên, giữa tình yêu và sự tĩnh lặng bền lâu.

💌 Mưa – trong thơ – không ồn ào cuốn trôi, mà rơi khẽ, thấm sâu, như cách tình yêu thực sự đi vào đời người: lặng thầm, không phô bày mà đằm sâu. Tình yêu ấy không là lời hoa mỹ, không là ánh lụa phô trương, mà là ánh mắt chứa mùa, là bàn tay gìn giữ nếp xưa, là nụ cười nở trong gió sông, và là “tiếng gõ cửa tim” một cách tự nhiên, dung dị.

🗺️ Ở đó, mỗi miền đất là một nỗi nhớ hóa thành mưa, và mỗi cơn mưa lại là một câu chuyện chưa từng gọi tên. Từ Bắc vào Nam, mưa nối dài thành dải, như ba cung bậc của một bản tình ca – nơi yêu thương không được nói ra bằng lời, mà lắng lại qua từng giọt lặng im.

Đọc bài thơ này, ta không chỉ thấy mưa, mà còn thấy mình – thấy những nỗi niềm đã từng giấu, những hạnh phúc bé nhỏ từng ngang qua đời, và cả những người từng đến, từng thương… như mưa rơi – rất khẽ, nhưng đủ để mát cả một đời.


Em Là Mưa Trên Dải Đất Hình Cong

(Một bản tình ca dịu dàng gửi ba miền đất Việt)

Mưa rơi nhè nhẹ bên thềm,
Sợi tơ phố cổ lặng mềm như ru.
Gió khuya luồn tóc mây mù,
Thoảng mùi hoa sữa – giấc thu dịu dàng.

Em về qua lối rêu vàng,
Ngõ quen lặng tiếng, nếp nhà khép nghiêng.
Mắt sâu như thể chắt riêng,
Từng mùa nhẫn nại, từng miền suy tư.

Bàn tay khéo giữ lời xưa,
Giữ men gia giáo, giữ mùa tiết thanh.
Em – như mưa phủ mái thành,
Rơi không vỡ tiếng, mà xanh cả hồn.
 

Mưa Trung gập ghềnh núi non,
Rơi qua đất nẻ, rạch mòn thời gian.
Bầu trời ngả bóng mênh mang,
Gió hun hút thổi muôn ngàn nhớ thương.

Em đi lặng giữa đoạn đường,
Lời yêu không nói, chỉ nhường cho mưa.
Tình em không ánh lụa thưa,
Mà sâu như nước giữa trưa cạn dòng.

Gió Lào rát bỏng vẫn không,
Làm em rời gốc, hay mong đổi mình.
Một đời giữ chữ “tình” xinh,
Như mưa nặng hạt, lặng thinh không rời.
 

Rồi mưa phương Nam giăng trời,
Mưa dắt kí ức rong chơi giữa đời.
Mây trôi như dải lụa rơi,
Em cười nghiêng nón, gió lơi cuối đường.

Em – cô gái xứ miệt vườn,
Cười như nắng sớm, lúa vờn quanh sân.
Áo bà ba nhẹ trong ngần,
Bay bay qua gió, chạm gần hồn ai.

Mưa chiều rơi nhẹ qua vai,
Chim nghiêng cánh mỏng, bay hoài không tên.
Em như vết mưa dịu êm,
Tan trong giàn mướp, thấm mềm tình quê.
 

Ba miền – ba dáng cơn mê,
Ba hồn mưa chảy về khe đất lành.
Bắc – như tiếng khẽ trong tranh,
Trung – như giọt đậm giữ danh núi đồi.

Nam – như trái chín bật cười,
Rồi rơi vào gió, mặn mòi yêu thương.
Mỗi em – một dải vấn vương,
Một mùa mưa nhẹ, vấn hương cả đời…


🌧️ Yên Mỹ chiều mưa, 30/7/2025 🌧️

 


Thứ Ba, 29 tháng 7, 2025

Chị Hà – Ngọn Lửa Tươi Vui

 


Chị Hà – Ngọn Lửa Tươi Vui

Có những người phụ nữ chẳng cần sân khấu, vẫn khiến bao người ngưỡng mộ. Không vì danh tiếng hay địa vị, mà bởi từ họ lan tỏa một thứ ánh sáng dịu dàng – đủ để sưởi ấm lòng người, đủ để lưu dấu trong tim bao thế hệ chúng tôi. Với tôi, chị Đặng Thị Thúy Hà – người chị thứ tư trong đại gia đình tôi – chính là một ngọn lửa như thế: sáng mà không chói, rực rỡ nhưng gần gũi, mạnh mẽ mà đầy duyên dáng. 

Từ “Đồng Nát” Hóa Đẹp Đời

Tuổi thơ của chị gắn liền với biệt danh “Hà Đồng nát” – một cách gọi vừa đùa vui vừa thương mến dành cho cô bé luôn lanh lẹ, tháo vát, biết nhặt nhạnh từng mảnh vụn đời để nuôi lớn những ước mơ lành. Khi chúng bạn còn mải vui chơi, chị đã sớm biết cách lo liệu – không chỉ cho mình, mà còn cho gia đình.

Trong đôi dép mòn, trong chiếc áo vá vai, chị vẫn luôn nở nụ cười rất thật. Chị không đợi cuộc đời dịu dàng với mình, mà chính chị đã dịu dàng trước những khắc nghiệt của cuộc đời.

Lấm lem một thuở chân trần,
Gom từng mảnh nhỏ hóa thành bước chân.

Nghèo khó không làm chị lùi bước. Ngược lại, nó rèn cho chị sự bền bỉ, óc quan sát, khả năng xoay xở – và hơn hết là một trái tim biết nhìn người bằng ánh mắt bao dung, không xét nét. 

Gieo Niềm Tin - Giữ Kết Nối

Không chỉ giữ vững vai trò của một người vợ, người mẹ, người bà, chị Hà còn là chiếc cầu nối giữa các thành viên trong dòng họ. Giỗ chạp, cưới hỏi, việc làng việc nước – hễ có việc là có chị. Mà lạ thay, chị không “làm chủ” mà vẫn khiến người ta muốn lắng nghe. Bởi chị không áp đặt. Chị nói bằng sự chân thành. Chị kết nối bằng tình thân.

Trong đại gia đình tôi, cái tên “chị Hà” luôn là tiếng gọi đầu tiên mỗi khi cần người đứng mũi chịu sào. Không vì chị “giỏi nhất”, mà vì chị luôn “tận tâm nhất”. Gặp chị, người ta dễ thấy nhẹ lòng – như thể vừa ghé qua một mái hiên thân quen giữa ngày nắng gắt. 

Quán Nhỏ – Tình Lớn

Cùng chồng gầy dựng từ hai bàn tay trắng, chị mở một quán bia nhỏ bên Ao Bèo phía đầu làng. Không phông bạt lộng lẫy, chẳng biển hiệu cầu kỳ. Nhưng đó lại là nơi bao con người dừng chân – không chỉ để uống một cốc bia mát, mà để tìm thấy một nụ cười thật, một câu chuyện tử tế, một cái nhìn thấu cảm.

Quán nhỏ chẳng rực đèn hoa,
Mà ai ghé lại cũng hòa tình thân.

Chị Hà vừa rót bia, vừa rót vào lòng người chút ấm áp giữa cuộc đời bon chen. Chị chẳng nói đạo lý, nhưng cách chị sống – thẳng thắn, tử tế, khéo mà không giả – đã đủ để trở thành bài học lặng lẽ cho những ai từng ghé qua. 

Dữ Dội và Dịu Êm

Ít ai biết, người phụ nữ đầy năng lượng ấy đã từng nhiều lần nhập viện vì chảy máu dạ dày. Nhưng thay vì than thở, chị chọn cách trở lại với công việc – nhẹ nhàng như chưa từng có những cơn đau. Bởi chị không cho phép mình là gánh nặng cho ai.

Chị chăm chút bữa ăn, tập thể dục đều đặn, không ngại xách vali đi du lịch một mình. Chị yêu cái đẹp – không để phô bày, mà để tự thưởng cho mình sau những ngày tất bật. Đó là kiểu người phụ nữ hiện đại trong hình hài truyền thống: biết yêu người, nhưng không quên yêu mình. 

Không Rực Mà Ấm

Tôi từng viết tặng chị vài câu thơ giản dị. Đến giờ đọc lại, vẫn thấy đúng như ngày đầu nghĩ về chị:

Chị tôi đâu có ồn ào,
Mà sao ai nấy cũng trào niềm thương.
Cười vui như nắng bên đường,
Mang theo ấm áp, dịu hương giữa đời.

Chị Hà không mưu cầu vinh hoa. Nhưng cách chị sống – tử tế, năng động, dám nghĩ dám làm – là nguồn cảm hứng âm thầm cho biết bao người trong họ mạc, làng quê và cả những người thân quen thoáng gặp. 

Soi Mình Qua Gương Chị

Giữa đời thường có phần vội vã và dễ lãng quên, chị Hà hiện lên như một nốt nhạc tươi sáng: không quá cao trào, nhưng vang mãi. Nhìn chị, tôi tự hỏi:

Mình đã đủ rạng rỡ chưa?

💗 Đủ tử tế chưa?

🌈 Đã thật sự tận hưởng cuộc sống chưa, hay chỉ đang lặng lẽ đi qua nó?


Và tôi biết, ở đâu đó trong lòng mình, vẫn luôn có một chỗ dành cho những con người như chị:

🔥 một ngọn lửa tươi vui,

                💪 sống hết mình,

                                💖 yêu trọn vẹn,

                                                🌟 và … chẳng bao giờ tắt!

Người Gieo Hạt Ngôn Ngữ Từ Nghịch Cảnh

 


Người Gieo Hạt Ngôn Ngữ Từ Nghịch Cảnh

🌱 Mỗi hạt giống đều có thể nảy mầm nơi đất đá

Có những con người không cần bước chân ra khỏi cổng làng, không cần rời căn phòng 10m², nhưng vẫn có thể chạm vào thế giới – bằng tri thức, bằng trái tim, bằng ý chí.

Dịch giả Nguyễn Bích Lan là một người như thế. Cô không đi học đại học, không được đào tạo chính quy, không có sự may mắn nào từ thể chất. Nhưng với tình yêu tiếng Anh và một ý chí sắc như lưỡi dao cắt qua nghịch cảnh, cô đã tự học để thành thạo ngoại ngữ và trở thành một trong những dịch giả truyền cảm hứng nhất Việt Nam.

💔 Một cô gái không chịu gục ngã

Năm 13 tuổi, Nguyễn Bích Lan bị chẩn đoán mắc bệnh loạn dưỡng cơ – một căn bệnh hiếm gặp khiến cơ bắp yếu dần và không có thuốc chữa. Cô phải nghỉ học giữa chừng, cơ thể gầy yếu đến mức không thể tự đứng dậy, và nhiều bác sĩ từng tiên lượng rằng cô khó có thể sống quá tuổi 18.

Thế nhưng, thay vì đầu hàng, Lan âm thầm bắt đầu hành trình tự học tiếng Anh trong chính căn phòng nơi cô nằm liệt. Không internet, không lớp học, không ai kèm cặp. Chỉ có radio, băng cassette, sách giáo khoa cũ của em trai – và 6 tiếng mỗi ngày cặm cụi học một mình.

🧠 Tự học – con đường của người không cam chịu

Sau 6 năm kiên trì, Nguyễn Bích Lan bắt đầu mở lớp dạy tiếng Anh cho học trò làng quê, rồi chuyển sang dịch sách chuyên nghiệp từ năm 2002. Từ một cô gái không qua trường lớp, cô trở thành người chuyển ngữ hơn 30 cuốn sách giá trị từ tiếng Anh sang tiếng Việt – gồm tiểu thuyết, hồi ký, sách kỹ năng sống, văn học kinh điển…

Cô từng chia sẻ:

Dù chỉ dịch được vài trang mỗi ngày, tôi cũng sẽ không dừng lại. Chỉ cần tay tôi còn có thể gõ bàn phím, tôi còn sống.

📖 Người dịch ngôn từ bằng cả trái tim

Một số tác phẩm tiêu biểu do Nguyễn Bích Lan dịch:

ü  “Triệu phú khu ổ chuột” – Vikas Swarup (Giải Văn học dịch – Hội Nhà văn VN, 2010)

ü  “Cuộc sống không giới hạn”, “Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng” – Nick Vujicic

ü  “Lời nguyện cầu từ Chernobyl” – Svetlana Alexievich

ü  “Tuyến hỏa xa ngầm” – Colson Whitehead

ü  “Được học” – Tara Westover

ü  “Tro tàn của Angela” – Frank McCourt

Cô dịch không chỉ bằng vốn từ, mà bằng sự đồng cảm, bằng những trải nghiệm sâu sắc trong chính đời mình.

🔥 Từ bóng tối vươn ra ánh sáng

Căn bệnh từng nhốt Nguyễn Bích Lan trong bốn bức tường, nhưng ngôn ngữ đã mở ra cánh cửa vô hình để cô kết nối với thế giới. Mỗi cuốn sách được dịch xong là một lần cô chiến thắng chính mình. Dịch thuật, với cô, không chỉ là nghề – đó là lẽ sống.

Bên cạnh dịch thuật, cô cũng là tác giả của tự truyện “Không gục ngã” và nhiều truyện ngắn khác. Cuộc đời cô là minh chứng cho chân lý:

Bạn không cần điều kiện hoàn hảo để học ngoại ngữ. Bạn chỉ cần không từ bỏ.

🌻 Thông điệp dành cho những người đang học ngoại ngữ

Bạn đang học tiếng Anh, tiếng Trung, hay bất kỳ ngoại ngữ nào – và cảm thấy nản chí, mệt mỏi?

Bạn từng nghĩ mình không đủ giỏi, không đủ thời gian, hoặc không có năng khiếu?

Hãy nghĩ đến Nguyễn Bích Lan.

Một người gầy chưa đến 30 kg. Một người từng không thể nhấc nổi chén cơm. Một người từng nằm giữa ranh giới sống – chết. Nhưng với tri thức và lòng kiên trì, cô đã gieo được cả cánh đồng niềm tin trong hàng ngàn trái tim độc giả.

Ngôn ngữ không dành riêng cho ai. Nó dành cho bất kỳ ai dám học, dám kiên trì, dám đứng dậy từ thất bại.


📚 TÀI LIỆU THAM KHẢO

  1. VnExpress.net“Nguyễn Bích Lan – dịch giả truyền cảm hứng sống”, 2018
    https://vnexpress.net/nu-dich-gia-truyen-cam-hung-song-3836323.html
  2. Dân Trí“Nữ dịch giả Nguyễn Bích Lan: Từ căn phòng nhỏ vươn ra thế giới”, 2012
    https://dantri.com.vn/van-hoa/nu-dich-gia-nguyen-bich-lan-tu-can-phong-nho-vuon-ra-the-gioi-1353889693.htm
  3. Tuổi Trẻ Online“Người truyền cảm hứng bằng sách dịch và nghị lực sống”, 2013
    https://tuoitre.vn/nguoi-truyen-cam-hung-bang-sach-dich-va-nghi-luc-song-536171.htm
  4. Sức khỏe & Đời sống“Dịch giả 30kg và hơn 30 cuốn sách”, 2022
    https://suckhoedoisong.vn/dich-gia-30kg-va-hon-30-cuon-sach-169220516133641032.htm
  5. VietnamNet.vn“Tôi có được tất cả nhờ tự học”, 2020
    https://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/nguoi-dich-nick-vujicic-toi-co-duoc-tat-ca-nho-tu-hoc-611644.html
  6. Tự truyện “Không gục ngã” – Nguyễn Bích Lan, NXB Hội Nhà Văn, 2012

📝 GHI CHÚ

Bài viết này được viết nhằm truyền cảm hứng học ngoại ngữ và khơi gợi ý chí tự học, dựa trên hành trình phi thường của dịch giả Nguyễn Bích Lan – người đã vượt qua bệnh loạn dưỡng cơ để chạm tới những đỉnh cao trong nghề dịch thuật và văn hóa đọc. Mọi thông tin đều được tham khảo từ các nguồn báo chí chính thống và tác phẩm của chính nhân vật.

📢 Bạn thấy mình đang mắc kẹt?

Hãy thử một trang sách, một bài nghe, một đoạn văn.

Vì chính những điều nhỏ ấy có thể thay đổi cả cuộc đời bạn.


Thứ Hai, 28 tháng 7, 2025

Chúc Mừng Sinh Nhật Việt Anh

 


Có những món quà không nằm trong chiếc hộp rực rỡ sắc màu, mà đọng lại trong những dòng thơ chân thành – nơi người thầy gửi gắm tình thương và niềm tin vào một học trò bé nhỏ, nhưng tâm hồn rộng mở và nghị lực phi thường.

Việt Anh – cái tên nghe quen như tiếng gọi buổi sớm, lại là điểm sáng rất riêng giữa sân trường mỗi ngày. Bé hạt tiêu ấy không chỉ lan tỏa tiếng cười trong veo, mà còn lặng lẽ gieo từng nét chữ bằng cả sự nhẫn nại và đam mê. Ở con, thầy không chỉ thấy một đứa trẻ chăm ngoan, mà còn thấy bóng dáng của một hành trình đang nở mầm – một đôi cánh đang âm thầm vươn dài theo từng trang sách, từng ước mơ đang thắp.

Nhân ngày sinh nhật con – 29 tháng 7 năm 2025, thầy viết những câu thơ này, như một lời chúc, một sự ghi nhận, và cũng là một cái siết tay lặng lẽ:

Hãy cứ bay đi, Việt Anh nhé – bầu trời sẽ đón con bằng chính đôi cánh mà con đang kiên trì rèn luyện mỗi ngày.

 

5 Chiêu Giữ Tập Trung Cực Đỉnh

 


5 Chiêu Giữ Tập Trung Cực Đỉnh

– Tắt xao nhãng, bật hiệu suất tối đa!

Bạn đã bao giờ ngồi vào bàn làm việc với quyết tâm “hôm nay phải xong cho bằng được”… nhưng 5 phút sau, bạn:

ü  Kiểm tra điện thoại

ü  Mở tab Facebook

ü  Lại kiểm tra email

ü  Và 1 tiếng trôi qua… chưa làm được gì?

Trong thời đại xao nhãng chỉ cách một cú click, việc giữ sự tập trung cao độ – đặc biệt trong những giờ làm việc sâu (deep work) – là chìa khóa để vượt trội hơn 95% số người còn lại.

Dưới đây là 5 kỹ thuật giúp bạn giữ sự tập trung tuyệt đối suốt 3 tiếng làm việc sâu, đã được áp dụng bởi những nhà sáng tạo, CEO và chuyên gia hàng đầu.

⏱️ 1. Phương pháp Pomodoro nâng cấp: 90–20–90

Pomodoro cổ điển (25 phút làm – 5 phút nghỉ) phù hợp với việc lặt vặt. Nhưng với deep work, bạn cần thời gian dài hơn để “chìm sâu” vào trạng thái tập trung.

🔑 Cách làm:

ü  Làm việc 90 phút không gián đoạn

ü  Nghỉ 20 phút thư giãn hoàn toàn

ü  Tiếp tục làm 90 phút tiếp theo

Trong 90 phút ấy, bạn chỉ làm duy nhất một việc quan trọng, không email, không mạng xã hội.

🧠 Não bộ thường cần 15–20 phút để đạt “flow”. Đừng phá vỡ nó quá sớm.

📵 2. Tắt sạch các yếu tố gây xao nhãng

Tập trung không phải là có thêm ý chí, mà là loại bỏ bớt thứ gây nhiễu.

Cách loại bỏ xao nhãng hiệu quả:

ü  Chuyển điện thoại sang chế độ máy bay

ü  Tắt thông báo mọi ứng dụng

ü  Dùng extension chặn web gây nghiện (StayFocusd, Freedom…)

ü  Đeo tai nghe chống ồn, bật nhạc nền nhẹ (nhạc alpha, jazz, tiếng mưa…)

🎯 Tạo một không gian không xao nhãng là tiền đề để bạn làm việc sâu hiệu quả.

🧠 3. Thiết lập “nghi thức khởi động não”

Não bộ giống như động cơ – bạn cần “khởi động” để nó bước vào chế độ sâu.

Gợi ý nghi thức đơn giản trước mỗi phiên làm việc sâu:

ü  Uống một ly nước

ü  Hít thở sâu 3 lần

ü  Ghi ra một câu nhắc nhở: “Chỉ tập trung vào điều này trong 90 phút.”

ü  Đeo tai nghe và bật nhạc nền quen thuộc

👉 Lặp đi lặp lại mỗi ngày – bộ não sẽ nhận diện tín hiệu và chuyển sang trạng thái tập trung nhanh hơn.

✍️ 4. Xác định “One Thing” trước mỗi phiên

Sai lầm lớn nhất khi làm việc sâu là… bạn không biết nên tập trung vào việc gì.

🧭 Trước mỗi phiên 90 phút, hãy tự hỏi:

Việc nào là một việc quan trọng nhất, nếu làm xong sẽ giúp mình tiến gần mục tiêu hơn?

Sau đó:
➡️ Ghi nó ra giấy
➡️ Đặt trước mặt
➡️ Và chỉ làm đúng việc đó

💡 Năng suất không nằm ở việc làm nhiều, mà ở việc làm đúng.


📓 5. Kết thúc có chủ đích: Ghi chú & ghi nhận

Đừng rời khỏi phiên làm việc sâu trong mơ hồ. Hãy dành 5 phút cuối để:

Ø  Ghi lại bạn đã hoàn thành gì

Ø  Đánh giá điều gì hiệu quả – điều gì chưa

Ø  Ghi nhận bản thân: “Tốt lắm, bạn đã tập trung được 90 phút!”

🔁 Điều này giúp não bộ cảm nhận phần thưởng, đồng thời đúc kết kinh nghiệm cho phiên làm việc sau hiệu quả hơn.

🌟 Tóm tắt nhanh – 5 kỹ thuật “định tâm” làm việc sâu:

Kỹ thuật

Tác dụng

⏱️ 90–20–90 Pomodoro nâng cấp

Duy trì năng lượng và sự tập trung dài

📵 Loại bỏ xao nhãng triệt để

Ngắt nguồn phân tâm ngay từ gốc

🧘 Khởi động não bằng nghi thức

Gắn kết tâm trí với trạng thái deep work

🎯 Chọn đúng ONE THING

Tối ưu sự tập trung cho việc quan trọng nhất

✍️ Tổng kết & ghi nhận

Củng cố hành vi, nâng hiệu suất phiên sau

Kết: Tập trung là siêu năng lực thời đại mới

Trong thời đại bị phân tâm từng giây, người biết tập trung là người có lợi thế cạnh tranh lớn nhất. Hãy luyện tập từng ngày. Bạn không cần hoàn hảo – chỉ cần tốt hơn hôm qua 1%.

💬 Khi bạn làm một việc với toàn bộ trái tim, trí tuệ và sự hiện diện – bạn không chỉ làm tốt, mà còn trưởng thành hơn.

 


Chúc Mừng Sinh Nhật Chị Thúy Hồng

    Wishing Ms. Thuy Hong a birthday filled with sweetness. Like a ripened persimmon in autumn, may your life be rich in color, full of gr...