GIỜ
CAO ĐIỂM, XIN TRÁNH XA!
(Gửi
chị Dinh Cụt và em Vân)
Một ngày rong ruổi khắp nơi,
Sáng bên Bưu Chính, chiều ngồi Đại Nam.
Về khi trời đã tối đen,
Gió mưa lật bật, lạnh len vai gầy.
Vẫn thương Mẹ, ghé
mua ngay
Bó sen thơm ngát cầm tay mang về.
Vừa qua cổng, nước dầm dề,
Ướt như chuột lột chẳng hề thơm tho.
Tưởng rằng vào tắm
cái cho...
Ai ngờ tầng một, tầng hai kín rồi!
Tầng trên em Vân say sưa,
Tầng dưới Dinh Cụt cũng vừa... ngâm lâu.
Đứng run rẩy giữa
tầng lầu,
Quần áo thì ướt, biết đâu mà chờ?
Trời ơi cái số…làm thơ,
Đến tắm còn phải…ngẩn ngơ… đợi chờ!
Lần sau nhắn nhủ hai
hồn,
Sáu giờ chớ tắm, nhường tôi chút mà.
Đi dạy cả ngày bôn ba,
Ướt mưa cảm cúm thì ra thế nào?
Sen thì dâng tặng
Mẹ Đào,
Còn tôi: rét mướt, thở mau, mắt mờ...
Xin Dinh Cụt, cả em Vân
Tránh giờ cao điểm – muôn phần cảm ơn!
Yên Mỹ, tối 03/06/2025
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét