ĐÊM CHẠM TÌNH THÂN
Cả nhà thân mến,
Hôm nay, đại gia đình ta đã hội tụ trong một vòng tay ấm áp vô cùng. Một ngày sum vầy đặc biệt, được thắp sáng bởi hai niềm vui lớn: anh Vinh sắp trở lại Karzan sau thời gian dài xa cách, và cậu Út chính là em đây, đang cận kề ngày sinh nhật tròn nửa thế kỷ. Không khí ấy như sợi dây vô hình, kéo tất cả chúng ta về gần nhau hơn bao giờ hết.
Và điều kỳ diệu đã đến từ sớm. Tròn 35 ngày đưa Mẹ
lên chùa, anh Thịnh - người ra đi theo Mẹ sau đúng 6 ngày - cũng đã trở về trong
niềm mong đợi khôn nguôi. Cả Mẹ và anh đều nhập vào chị Hài, mang theo thông
điệp từ cõi xa. Khoảnh khắc ấy khiến lòng mỗi người vỡ òa trong cảm xúc lẫn
lộn: vui đến nghẹn ngào vì được gặp lại hình bóng thân
yêu, lo thắt ruột vì không biết nơi chín suối, Mẹ và anh có
được đủ đầy? Nhưng rồi, như một phép màu của tình thân, câu trả lời từ cả hai
mẹ con vang lên rõ ràng và an ủi: "Mẹ và anh đều đầy đủ, không
thiếu thứ gì." Lời báo âm ấy như cơn mưa mát lành, rửa trôi bao
nỗi niềm canh cánh, để chúng ta bước vào buổi tối đoàn viên với lòng thanh thản
và biết ơn vô hạn.
Bữa tiệc chiều tối thật sự là một khúc hoan ca. Người đến trước, người về sau, tất cả đều rạng rỡ nụ cười, mang theo sự phấn khởi lan tỏa. Tiếng cười nói, tiếng ly chạm nhau vang lên rộn rã. Không khí thân tình đến mức, có lẽ, lượng bia hơi mát lạnh đã tiêu hao không dưới con số 20 lít! Trong không gian ấm cúng ấy, chúng ta cùng vây quanh cậu Út, cất cao lời chúc mừng sinh nhật sớm. Những giai điệu “Chúc mừng sinh nhật” vang lên giản dị mà đong đầy tình cảm, chúc mừng một nửa thế kỷ đầy ý nghĩa sắp đến của em.
Rồi không gian bỗng lắng xuống khi một giọng ca trầm ấm, đầy quyến rũ cất lên - anh Vinh với ca khúc "Để quên con tim". Lời hát bỗng hóa lời thủ thỉ: "Ngày rời Karzan, anh đã để tim bên Nga". Trong khoảnh khắc chia ly, câu hát ấy là tuyên ngôn đẹp nhất về tình chồng vợ. Anh Vinh, dù cách xa vạn dặm, trái tim vẫn nguyên vẹn hướng về người vợ phương xa. Tình cảm chung thủy, sâu nặng ấy khiến ai nấy đều cảm động và ngưỡng mộ.
Cả nhà lại cùng hòa giọng trong "Mẹ yêu".
Những giọng ca "nghiệp dư" cất lên thành khúc hợp xướng nghẹn ngào:
"Dắt con đi qua bao nỗi đau là mẹ yêu
Tiếng con kêu gọi tên suốt đời là mẹ yêu
Mẹ đừng mãi ra đi cho con mồ côi ôi mẹ yêu..."
Lời ca như thấm sâu vào trái tim mỗi đứa
con. Chúng ta biết Mẹ vẫn hiện hữu đâu đây,
trong từng hơi thở sum vầy. Nhưng sự thật vẫn nhói đau: chúng con đã
mất Mẹ từ khi Người về cõi thiên thu, chỉ còn Mẹ trong ký ức và trái tim.
Em ngậm ngùi và tự hào khôn xiết về người đã sinh thành, dạy chúng ta biết yêu
thương, để giờ đây, dù Mẹ đi xa, anh em vẫn biết lắng nghe, nâng đỡ nhau, cùng nhau gánh vác mọi công việc lớn nhỏ của gia
đình. Tình đoàn kết ấy chính là di sản vô giá Mẹ để lại.
Nhìn chị Mận đứng đó – mạnh mẽ, vững vàng sau nỗi đau mất chồng
(anh Thịnh) – lòng em dâng trào cảm phục. Ánh mắt chị hướng về cháu Thành tràn
đầy tin tưởng: cháu sẽ là trụ cột gia đình, cùng anh Quân, em Huy, Quyền, Đoàn,
Đạt… nối dài sợi dây gắn kết, giữ mãi truyền thống yêu thương của đại gia đình
ta.
Buổi tối càng thêm rực rỡ nhờ những "ngôi
sao" gia đình. Vợ chồng anh Cả thật tuyệt vời: giọng ca đầy nội lực của
chị Uẩn hòa quyện cùng sự tinh tế và khéo léo trong cách ứng xử của anh Vượng. Vợ chồng anh chị
Quang Hằng tuy lặng lẽ, nhưng sự hiện diện của anh chị đến cuối buổi là lời
động viên ngọt ngào, là mong ước thầm kín cho gia đình ta luôn đầy ắp những
cuộc vui đoàn viên. Vợ chồng chị Hà Chung như một cặp đôi tấu hài duyên dáng,
khiến ai cũng bật cười. Chị Hà - tâm hồn đa tài: hát hay, nói giỏi, lại còn
sáng tác thơ; còn anh Chung, tài hoa không kém, từ rang ngô điệu nghệ đến giọng
hát đầy cảm xúc. Không thể không nhắc đến anh Hải chị Hương, người mang đến bộ loa “xịn xò”
cho mọi người thoải mái thể hiện tài năng. Và đặc biệt là cặp đôi năng động và duyên dáng anh chị
Hiên Chiến. Anh Chiến đa tài, vừa dẫn chương trình dí dỏm, vừa là
"ca sĩ chữa cháy", hát bằng trái tim chân thành trong bài "Người
thầy" dành tặng cậu Út, nghe như một ca sĩ chuyên nghiệp.
Cuộc vui tưởng chừng bị gián đoạn khi “suýt đứt dây đàn” và một “nhóm bí ẩn” đột nhiên biến mất! Hóa ra họ rủ nhau đi “tá lả”, tiếp tục những câu chuyện rôm rả nơi khác. Niềm vui dường như không có điểm dừng. Dù ở tận trời Tây Ban Nha xa xôi, cháu Riệu vẫn “hóng” hết mình từ sáng đến tối, chứng minh rằng khoảng cách địa lý không thể ngăn cách trái tim luôn hướng về gia đình.
Với em, đêm nay là khúc dạo đầu thiêng liêng trước ngưỡng tuổi 50. Một đêm, tay nắm tay, ánh mắt tìm nhau, trái tim hòa nhịp, như vũ điệu ngọt ngào của thời gian. Trong khoảnh khắc ấy, em hiểu rằng mình đang giữ trong tay một báu vật vô giá, đó chính là: tình cảm chân thành, những hy sinh thầm lặng, và những kỷ niệm tuyệt vời, không bao giờ phai mờ.
Dù thời gian có trôi, dù mỗi người phải đi theo những ngả đường riêng, em vẫn ước mong rằng những cuộc gặp gỡ như vậy sẽ mãi nở hoa trên cây đời của đại gia đình ta, để tình thân luôn gắn bó, yêu thương không ngừng nảy nở, vun đắp cho tổ ấm chung luôn vững bền và ấm áp.
Yêu tất cả nhà mình, yêu đến từng trái tim đang cùng
chung nhịp đập đêm nay.
Thân,
Quang
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét