Có những vinh quang không cần đến tiếng reo
hò hay ánh đèn rực rỡ. Chúng lặng lẽ nảy nở trong những tháng ngày bền bỉ, khi
con người đối diện với chính mình giữa khoảng không sâu lắng.
Thể thao, ở chiều sâu của nó, không chỉ là
hành trình vượt qua người khác, mà là cuộc đối thoại nội tâm không ngừng nghỉ.
Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống không hề mất đi; chúng thấm vào đời — âm thầm nuôi dưỡng bản lĩnh và ý chí. Và rồi, dưới ánh trăng trong trẻo của những phút giây tĩnh lại,
ta nhận ra mình đã đi xa hơn — không phải vì chiến thắng ai đó, mà vì đã vượt
qua chính giới hạn của bản thân.
“Mồ hôi với ánh trăng” là một khoảng lặng
như thế. Bài thơ không nói về những vinh quang ồn ào, mà khắc họa vẻ đẹp bền bỉ
của hành trình thắng mình trong tĩnh lặng. Khi tâm còn sáng như vầng trăng giữa
trời, mỗi bước chân đi tới đều mang theo ánh sáng của riêng mình.
Mồ hôi với ánh trăng
Thể thao đâu chỉ
hơn thua,
Mà là lửa ủ sớm trưa trong lòng.
Người đi giữa chốn
bụi hồng,
Đêm về trăng rọi dòng sông trong ngần.
Mồ hôi rơi ướt
tháng năm,
Thấm vào đất cũ, âm thầm nở hoa.
Một mình đối bóng
trăng xa,
Nghe tim thổn thức tiếng ta gọi mình.
Bước qua giới hạn
lặng thinh,
Thắng người một thuở, thắng mình ngàn năm.
Sân chơi gió cuốn âm
thầm,
Bóng ai đổ xuống nâng tầm bước chân.
Đường đời dẫu lắm gian
truân,
Chí ta vẫn sáng như trăng giữa trời.
Chẳng cần tiếng vỗ
ngoài đời,
Mồ hôi với nguyệt, rạng ngời vinh quang.
(Quang Đặng - Gym Tứ Hiệp, 9.4.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét