Mồ Hôi với Ánh Trăng
Thể thao đâu chỉ
hơn thua,
Mà là lửa ủ sớm trưa trong lòng.
Người đi giữa chốn
bụi hồng,
Đêm về trăng rọi dòng sông trong ngần.
Mồ hôi rơi ướt
tháng năm,
Thấm vào đất cũ, âm thầm nảy hoa.
Một mình đối bóng
trăng xa,
Nghe tim thổn thức tiếng ta gọi mình.
Bước qua giới hạn
lặng thinh,
Thắng người một thuở, thắng mình ngàn năm.
Sân chơi gió cuốn âm
thầm,
Bóng ai đổ xuống lặng nằm góc sân.
Đường đời dẫu lắm gian
truân,
Chí ta vẫn sáng như trăng giữa trời.
Chẳng cần tiếng vỗ
ngoài đời,
Mồ hôi với nguyệt, rạng ngời vinh quang.
(Quang Đặng - Gym Tứ Hiệp, 9.4.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét