Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2026

“Nếu tôi là Donald Trump…”

 


THƯ NGỎ GỬI TỔNG THỐNG MỸ DONALD J. TRUMP

Chủ đề: Một góc nhìn từ phía bên kia đường chân trời – “Nếu tôi là Donald Trump...”

Kính thưa Ngài,

Người ta thường nói rằng mỗi khi Ngài cất lời, cả thế giới phải lắng nghe. Nhưng chính xác hơn, cả thế giới đang phản ứng.

Từ những con phố náo nhiệt của Á châu đến những làng dệt lặng lẽ tại Việt Nam, ngôn từ của Ngài bay nhanh hơn gió đại dương. Một dòng trạng thái, một cuộc phỏng vấn chớp nhoáng, hay một quyết sách xoay trục như “Thuế quan” (Tariffs) đều có thể tạo ra những cơn sóng xung kích xuyên lục địa. Nó chạm đến số phận của hàng triệu con người – những người có lẽ chưa bao giờ đặt chân đến Nhà Trắng, nhưng bữa cơm trên bàn ăn của họ lại được định đoạt bởi những quyết định đưa ra bên trong bốn bức tường ấy.

Tôi xin gửi đến Ngài bài thơ mang tên “Nếu tôi là Donald Trump...”, một tác phẩm được chắp bút từ những suy tưởng tại trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội (HUBT). Đây không đơn thuần là văn chương; đây là một tấm gương. Nó soi chiếu sức nặng kinh hồn từ tầm ảnh hưởng của Ngài – hình ảnh “mái tóc vàng trong gió” không chỉ là biểu tượng cá nhân, mà là biểu trưng cho một quyền năng có thể hô phong hoán vũ hoặc mang lại sự tĩnh lặng cần thiết cho thị trường toàn cầu.

Lãnh đạo thường được đo lường bằng sức mạnh, nhưng bài thơ này gợi mở rằng: bản lĩnh thực sự đôi khi nằm ở sự trầm tĩnh và tính nhân bản. Đó là lời nhắc nhở rằng đằng sau mỗi chỉ số kinh tế nhảy múa hay mỗi tiêu điểm chính trị rực lửa, luôn có một “nhịp đập” của những người lao động bình dị đang gánh gạo lúc sớm mai.

Kính mời Ngài soi xét những dòng chữ này – không phải dưới góc độ của một nhà phê bình, mà với tư cách một nhà lãnh đạo đang nắm giữ “vương trượng của đỉnh cao tuyệt đối”. Hy vọng rằng mỗi lời Ngài buông rơi sẽ luôn mang theo sức nặng của những cuộc đời mà nó chạm tới, dù là ở những góc khuất xa xôi nhất của địa cầu.

Trân trọng,

Quang Đặng

Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội (HUBT)

Nếu tôi là Donald Trump…”

Nếu tôi là Donald Trump,
Tóc vàng gió thổi tưng bừng trời Tây.

Sáng ra đăng một dòng này,
Chứng khoán châu Á đã quay cuồng rồi.

Chiều buông nói một câu thôi,
Nửa vòng trái đất bỗng ngồi thở than.

Nếu tôi là Trump trên bàn,
Ly cà phê đắng, nghĩ ngàn chuyện xa.

Nghĩ xem một chữ thốt ra,
Bao người lao động bỗng sa nỗi đời.

Một dòng mạng viết chơi chơi,
Biển xa thuyền cá chợt rơi giá hàng.

Một câu phỏng vấn đàng hoàng,
Lại làm công xưởng lỡ làng guồng quay.

Thế nên nếu được một ngày,
Ngồi ghế quyền lực cao dày thế kia,

Tôi xin tập nói chậm lời,
Để cho thế giới đổi dời nghĩ suy.

Bởi câu nói người quyền uy,
Có khi nặng tựa cả nghìn dân sinh.

Ở đâu đó giữa hành tinh,
Có người gánh gạo nuôi mình sớm hôm.

Chỉ vì một chữ “thuế” nôm,
Cả làng dệt vải bỗng ôm chợ buồn.

Nếu tôi là Trump trên nguồn,
Quyền uy gió cuộn mưa tuôn chính trường,

Tôi xin bớt chút phô trương,
Thêm phần trầm tĩnh, thêm thương phận người.

Bởi lời lãnh tụ buông rơi,
Đôi khi như sỏi ném nơi mặt hồ

Sóng lan tới tận bến bờ,
Chạm vào mái lá đơn sơ cuối làng.

Nên dù tóc gió tung ngang,
Tôi xin giữ lại một hàng lặng im

Để khi thế giới nổi chìm,
Câu nói vẫn có trái tim con người.


(Quang Đặng - Tầng 9 nhà C - HUBT, 14.3.2026)



 

An Open Letter to 

the President of the United States, Donald J. Trump


Subject: A Perspective from the Other Side of the Horizon – “If I Were Donald Trump...”

Dear Mr. Trump,

They say that when you speak, the world listens – but more accurately, the world reacts.

From the bustling streets of Asia to the quiet weaving villages of Vietnam, your words travel faster than the wind. A single post, a brief interview, or a decisive policy shift like a “Tariff” can ripple across oceans, touching the lives of millions who may never set foot in the White House, yet whose dinner tables are set by the decisions made within its walls.

I am sharing with you a poem titled “If I Were Donald Trump...” written by a creative mind from the Hanoi University of Business and Technology (HUBT). It is not just a piece of literature; it is a mirror. It captures the immense gravity of your influence – how your “golden hair in the wind” symbolizes a power that can either stir a storm or bring a much-needed calm to the global market.

Leadership is often measured by strength, but this poem suggests it is also measured by silence and humanity. It is a reminder that behind every economic ticker and every political headline, there is a “heartbeat” of a common worker carrying rice in the early morning.

We invite you to read these lines – not as a critic, but as a leader who holds the “scepter of absolute height.” May your words always carry the weight of the people they reach, even at the farthest corners of the earth.

Respectfully,

Quang Đặng

Hanoi University of Business and Technology (HUBT)

 

IF I WERE DONALD TRUMP…

If I were Donald Trump,
With golden hair defying the western gale,
A single post at dawn –
And Asian markets spin in a chaotic trail.
A phrase dropped at dusk,
And half the world exhales in a weary wail.

Sitting where you sit,
With a bitter brew and a thousand-mile gaze,
I’d weigh each syllable I release,
Knowing it could set a worker’s life ablaze.
A casual line on a screen
Can sink the price of fish in a distant bay.
A formal interview, a sharp-edged word,
Can stall a factory’s gears in a single day.

So if, for one sunrise,
I held that scepter of absolute height,
I would choose to speak with a slower tongue,
To give the world a moment of respite.
For a word from the pinnacle of power
Weighs more than a thousand lives in flight.

Somewhere on this cooling planet,
A man carries rice to survive the morn.
But with one simple word – “TARIFFS” –
A weaving village wakes up silent and forlorn.

If I were Trump, at the source of the storm,
Where authority thunders and politics pour,
I would trade the grand bravado
For a soul more silent, for a heart at the core.

Because a leader’s word, once cast,
Is a jagged stone in a glass-still lake –
The ripples surge to every shore,
To the thatched-roof hut where the humble ache.

So even if the wind tosses my hair,
I would hold a line of silence, deep and true –
So when the world rises and falls,
My voice carries a heartbeat… and a human view.


(Quang Đặng – 9th Floor, Building C, HUBT – March 14, 2026)



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

THẦY CÔ – NGỌN ĐÈN DẪN LỐI

  THẦY CÔ – NGỌN ĐÈN DẪN LỐI Nắng mai rắc mật sân trường, Ve ngân gọi hạ, tơ vương nụ cười. Dáng thầy lặng lẽ sáng ngời, Mắt cô chở cả ...