HÀ
NỘI – BÓNG NƯỚC NGÀN NĂM
Ngàn năm đất cổ Thăng Long,
Sông Hồng vẫn đỏ giữa dòng thời gian.
Tháp Rùa soi bóng miên man,
Hồ Gươm lặng giữ muôn vàn tích xưa.
Chuông chùa ngân
giữa chiều mưa,
Khói trầm bảng lảng thoảng đưa mái nhà.
Phố dài mái ngói rêu sa,
Hàng cây đứng lặng như là nhớ ai.
Bao đời đất ấy
không phai,
Gom trong giọng nói, bước ai dịu dàng.
Mà nay phố xá dọc ngang,
Nhà cao dâng sóng, bụi tràn lối quen.
Dòng xe cuộn khói
triền miên,
Che mờ sắc lá bàng nghiêng cuối mùa.
Sông Hồng chảy tự ngàn xưa,
Dòng người xuôi ngược sớm trưa phố phường.
Con thơ gánh nặng
sách trường,
Giấc mơ bé nhỏ dặm đường tương lai.
Cha mẹ lặng lẽ đêm dài,
Thức cùng trang vở miệt mài chưa vơi.
Giá nhà cao vút
ngang trời,
Gom bao công sức vẫn vời vợi xa.
Bên hồ gió cũ la đà,
Cây già đứng ngẫm chuyện xa chuyện gần.
Ai qua bến cũ phù
vân,
Nghe trong nhịp phố bao lần lặng im.
Hà Nội giữ một trái tim,
Biết đau trước những nỗi niềm nhân gian.
Canh tân vốn lẽ mở mang,
Nhưng xin giữ lại dịu dàng Tràng An.
Dặm dài bóng sử còn lan,
Giữ hồn văn hiến ông cha để dành.
Một mai phố rộng
trời xanh,
Xin còn bóng nước long lanh mặt hồ.
Để khi chuông chạm hư vô,
Người nghe vẫn thấy kinh đô giữa đời.
Hà Nội dẫu đổi sắc trời,
Vẫn là nơi giữ tình người ngàn năm.
(Quang Đặng - YM chiều CN, 15.3.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét