Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2026

GIỌT SAY

 




GIỌT SAY

Sương sớm tan trên lối cỏ gầy,
Ai hong nỗi nhớ mỏng như mây.
Để hồn lạc giữa đôi mắt ấy,
Uống cạn giọt say giữa phút đầy.

Trời đất nghiêng mình nghe tiếng hát,
Gió mềm lay khẽ cánh hoa bay.
Con tim chợt thấy bình yên lạ,
Ngỡ mối tình ta đã an bài.

Hỏi người có biết chăng nỗi nhớ,
Tựa tự ngàn xưa đến chốn này.
Dẫu cho năm tháng vần xoay chuyển,
Hương tình còn đọng tận mai sau.


(Quang Đặng – YM, đêm 14.3.2026)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

THẦY CÔ – NGỌN ĐÈN DẪN LỐI

  THẦY CÔ – NGỌN ĐÈN DẪN LỐI Nắng mai rắc mật sân trường, Ve ngân gọi hạ, tơ vương nụ cười. Dáng thầy lặng lẽ sáng ngời, Mắt cô chở cả ...