ĐÀN BÀ
Đàn bà nào ở đâu xa,
Chính là mẹ… chính là bà… là em.
Thân như hạt lúa ngoài thềm,
Ba chìm bảy nổi vẫn mềm lòng son.
Dẫu đời sóng vỗ hao
mòn,
Gió giông vẫn giữ vuông tròn thủy chung.
Nết na, đức hạnh, bao dung,
Cho đời thêm nghĩa, cho lòng thêm thương.
Thân gầy gánh cả gió sương,
Rút lòng nuôi lớn yêu thương tháng ngày.
Ầu ơ… bùn đất bàn tay,
Ươm mầm hạnh phúc đong đầy mái tranh.
Họ như câu hát ngọt
lành,
Thấm vào tận cõi tâm tình bao la.
Chẳng cầu nhung lụa, gấm hoa,
Chỉ gieo ấm áp hiên nhà đơn sơ.
Đàn bà… muôn thuở là
thơ,
Nói không mà để thẫn thờ người dưng.
Bếp hồng lửa ấm rưng rưng,
Giữ cho cuộc sống nở bừng sắc xuân.
(Quang Đặng - TH, 9.3.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét