Thứ Tư, 8 tháng 10, 2025

TRIỆU ĐÓA HỒNG

 


Một buổi chiều thu, trong quán cà phê nhỏ nép bên Hồ Tây, ánh nắng cuối ngày rơi xuống mặt nước như từng mảnh vàng tan chảy. Gió heo may khẽ lùa qua khung cửa, mang theo hương hoa sữa dìu dịu, khiến cả không gian như chìm vào một thước phim quay chậm. Bất chợt, từ chiếc loa cũ, vang lên những giai điệu của Triệu đóa hồng.


Giọng hát của Ái Vân ngân lên – mượt mà, trong sáng, mà vẫn chạm đến những miền sâu thẳm của tâm hồn. Tiếng ca của chị như một làn khói mỏng bay qua mặt hồ, có lúc dịu dàng như tiếng thủ thỉ, có lúc ngân dài, lan ra như ánh sáng chạm vào từng gợn sóng. Ở đó, ta nghe thấy sự mộc mạc chân thành, một nỗi buồn kiêu hãnh, vừa mong manh vừa mạnh mẽ, như thể chính trái tim người hát đang cùng thổn thức với câu chuyện tình bất tử kia.


Câu chuyện ấy bắt nguồn từ một sự thật vừa đẹp đẽ vừa bi thương: Niko Pirosmani (1862–1918), người họa sĩ nghèo xứ Gruzia, đã bán hết gia sản, thậm chí cả căn nhà, để mua một biển hoa hồng đỏ thắm rải kín quảng trường trước cửa sổ nơi nữ ca sĩ Pháp Margarita ở trọ. Sáng hôm sau, nàng ngỡ một vị triệu phú nào đó đã làm nên kỳ tích, cho đến khi biết đó là tấm lòng của chàng họa sĩ nghèo. Nàng bước xuống, trao cho chàng một nụ hôn – nụ hôn đầu tiên và cũng là duy nhất trong cuộc tình đơn phương. Rồi chuyến lưu diễn khép lại, Margarita theo chân một người đàn ông giàu có, bỏ lại phía sau dòng sông hoa đỏ. Từ đó, biển hoa ấy như con sóng cuối cùng của hoàng hôn – đã lịm tắt nơi trần thế, nhưng còn ngân mãi trong ký ức nhân gian.


Qua giọng ca người nghệ sĩ, câu chuyện không còn ở chốn xa xôi, mà bỗng trở nên gần gũi, như một tiếng vọng từ chính tâm hồn ta. Khi chị ngân lên: “Chuyện một tình yêu anh họa sĩ, gửi trong tranh vẽ những nỗi buồn…”, người nghe như nhìn thấy một dáng hình say mê đến tận cùng – nghèo khó vật chất nhưng giàu có đến vô hạn trong tình cảm. Mỗi nốt nhạc như một cánh hồng rơi xuống, phủ kín cả mặt hồ Tây trong chiều chớm lạnh.


Điều làm nên sức mạnh của ca khúc không chỉ là câu chuyện tình si, mà còn là triết lý: tình yêu không cần phải được đáp lại mới trở nên vĩ đại. Chỉ cần một lần hiến dâng trọn vẹn, một lần dám trao hết trái tim, tình yêu ấy đã trở thành bất tử. Biển hoa kia có thể tàn phai, nhưng khoảnh khắc bùng cháy vì yêu thì còn mãi, như một ngọn lửa thiêng soi sáng nhân loại.


Trong tiếng hát ấy, ta không thấy sự bi lụy, mà thấy một vẻ đẹp được nâng lên thành lý tưởng: vẻ đẹp của trái tim dám bùng cháy đến tận cùng. Nó cũng là lời nhắn nhủ cho thế hệ hôm nay – đừng để tình yêu bị che mờ bởi sự vội vã, tính toán, và sự hời hợt. Hãy giữ cho mình một trái tim biết tin, biết yêu và biết hiến dâng.


Nghe lời hát, ta như được nhắc rằng: hãy yêu như thể ngày mai không còn, hãy sống như thể từng khoảnh khắc đều xứng đáng để trao đi một “đóa hồng” của riêng mình. Và khi đó, âm nhạc không chỉ là tiếng ca, mà còn là ánh sáng dẫn lối, để tình yêu trong ta trở nên bất diệt.




TRIỆU ĐÓA HỒNG

(Nhạc: Raimonds Pauls – Lời: Andrei Voznesensky)

1. [Dm] Chuyện một tình yêu anh họa sĩ
Gửi trong tranh vẽ những nỗi 
[A7] buồn.
[A7] Lòng anh thầm yêu nàng ca sĩ,
Cô gái rất yêu bông hoa 
[Dm] hồng.

[Dm] Tặng một đại dương hoa hồng thắm
Cho nàng ca sĩ anh yêu 
[A7] thầm.
[A7] Và cả phòng tranh anh đã bán
Bằng giọt máu nóng trái tim 
[Dm] mình.

Điệp khúc

[Dm] Dưới ánh nắng sương long lanh, triệu cành hồng khoe sắc [Gm] thắm.
Mỗi sáng sớm bên song thưa, em bên hoa cười trong 
[Dm] nắng.
Sẽ diễm phúc cho ai kia, được yêu thương tình say 
[A7] đắm.
Sẽ mãi mãi như hoa kia, trao cho em suốt cuộc 
[Dm] đời.

2. 
[Dm] Và khi bình minh em tỉnh giấc,
Tưởng còn say đắm giấc mơ 
[A7] vàng.
[A7] Đoạn tường nhà em hoa rực rỡ -
Ai đã mang hoa trao cho 
[Dm] nàng ?

[Dm] Thầm hỏi lòng em: "Ai triệu phú?
Ai người mang đến những hoa 
[A7] hồng?"
[A7] Một mình lẻ loi trong thương nhớ,
Chờ em, đang đứng dưới hiên 
[Dm] buồn.


MILLION SCARLET ROSES

1. [Am] There lived an artist alone, who sold his paintings and [E7] home,
And left his palettes behind for this one purpose 
[Am] alone.
This famous actress he loved, only red flowers 
[E7] preferred,
So with his money he bought one million roses for 
[Am] her.

Chorus:

Anywhere, anywhere, anywhere, she could [Dm] turn,
Everything in the square down below blooming 
[Am] red.
Those in love, those in love, those in love, she would 
[E7] learn,
Gladly leaving all else for a glance 
[Am] instead.

2. 
[Am] Early next day she did rise, hardly believing her [E7] eyes,
One million roses below, under the blue morning 
[Am] skies.
She thought that gift must have come from some unknown 
[E7] tycoon,
Leaving the artist alone, standing there all after-
[Am] noon.

3. 
[Am] Only a minute she spared for his enormous [E7] bouquet,
After her late show that night, she left for good on a 
[Am] train.
There stayed the artist alone, poor and completely 
[E7] forlorn,
Yet he would never regret the city with roses 
[Am] adorned.


МИЛЛИОН АЛЫХ РОЗ

1. [Dm] Жил-был художник один
Домик имел и [A7] холсты
[A7] Но он актрису любил
Ту, что любила [Dm] цветы

[Dm] Он тогда продал свой дом
Продал картины и [A7] кров
[A7] И на все деньги купил
Целое море [Dm] цветов

[Dm] Миллион, миллион Миллион алых [Gm] роз
Из окна, из окна Из окна видишь [Dm] ты
Кто влюблен, кто влюблен Кто влюблен, и [A7] всерьез
Свою жизнь для тебя Превратит в [Dm] цветы

Утром ты встанешь у окна
Может, сошла ты с ума
Как продолжение сна
Площадь цветами полна
Похолодеет душа
Что за богач здесь чудит
А под окном, чуть дыша

[Dm] Миллион, миллион Миллион алых [Gm] роз
Из окна, из окна Из окна видишь [Dm] ты
Кто влюблен, кто влюблен Кто влюблен, и [A7] всерьез
Свою жизнь для тебя Превратит в [Dm] цветы

2. 
[Dm] Встреча была коротка
В ночь ее поезд [A7] увез
[A7] Но в ее жизни была
Песня безумия [Dm] роз

[Dm] Прожил художник один
Много он бед [A7] перенес
[A7] Но в его жизни была
Целая площадь [Dm] цветов

[Dm] Миллион, миллион Миллион алых [Gm] роз
Из окна, из окна Из окна видишь [Dm] ты
Кто влюблен, кто влюблен Кто влюблен, и [A7] всерьез
Свою жизнь для тебя Превратит в [Dm] цветы


(Quang Đặng, 09/10/2025)


1 nhận xét:

XUÂN PHONG BÍNH NGỌ

  XUÂN PHONG BÍNH NGỌ (Kính tặng Bố nhân dịp Xuân mới 2026) Thong dong lật mở trang thư, Hồn nương nét mực, thực hư gió vần. Nhành Ma...