LỜI TRÁI ĐẤT
Ta nghe trong gió mùi tro,
Tiếng rừng đứt nhịp, tiếng hồ hóa khô.
Biển xanh giận dữ tràn vô,
Mây xưa rách nát – điệp hồ lặng câm.
Loài người thắp lửa xa xăm,
Đốt luôn hơi ấm Mẹ nằm trong ta.
Xây cao mà quên gốc nhà,
Mua thêm ánh sáng – bỏ qua bóng người.
Đất đau mà vẫn mỉm cười,
Chỉ ta đã lạc lòng người trong ta.
Một bông hoa rụng chiều tà,
Cũng rơi tiếng khóc tan vào trời xanh.
Hỡi ai còn biết lặng thanh,
Hãy nghe từng giọt trời lành rơi nghiêng.
Tiến bộ – chẳng ở đồng tiền,
Mà trong hơi thở dịu hiền của cây.
Trái tim mở cửa một giây,
Lắng nghe mưa hát vơi đầy mặn cay.
Đất Mẹ mệt mỏi từng ngày,
Chờ ta tỉnh giấc, đổi thay chính mình.
(Quang Đặng - Sông Hồng lặng chảy, 28.10.2025)
THE EARTH’S WHISPER
I hear the scent of ash and flame,
The forest halts – the lake lies maimed.
The sea, enraged, breaks through the shore,
Old clouds in rags – the skies no more.
Humans light fires in
lands afar,
Burning the warmth of who we are.
They build up towers that touch the sky,
Yet lose the roots where hearts should lie.
The Earth still smiles
through aching pain,
While we drift lost in our own name.
A single flower falls at eve,
Its cry dissolves where blue clouds weave.
O you who hear in hush
and grace,
Listen – the rain slides down heaven’s face.
Progress is not in coins or trade,
But in the breath that forests made.
Open your heart – for
just one beat,
And feel the rain sing, salt and sweet.
Mother grows weary, soft, yet strong,
Awaits our change – where we belong.
(by Quang Dang – The Red River Flows in Silence, Oct 28, 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét