Ròm – Chạy giữa bóng tối để tìm ánh sáng
“Ròm” – bộ phim từng gây chấn động điện ảnh
Việt Nam, không chỉ bởi giải thưởng lớn tại Liên hoan phim Quốc tế Busan, mà
còn vì sức mạnh ám ảnh của một câu chuyện gai góc, trần trụi và đầy tính nhân
văn. Đây không chỉ là một tác phẩm điện ảnh, mà còn là một lát cắt chân thực về
đời sống đô thị nghèo, về những phận người nhỏ bé trong vòng xoáy của khát vọng
đổi đời. Đặt trong bối cảnh Sài Gòn náo nhiệt, sầm uất, bộ phim theo dấu chân
của Ròm – một cậu bé mồ côi sống bằng nghề ghi đề thuê. Cái nghề vốn bị xã hội
coi thường, luôn lẩn khuất trong bóng tối, lại trở thành nguồn sống duy nhất
của một đứa trẻ không còn chỗ dựa. Giữa ánh đèn neon lóa mắt, giữa tiếng rao lô
đề át cả tiếng thở dài của những phận đời nghèo khó, Ròm hiện lên như một kẻ
mưu sinh bé nhỏ nhưng chứa đựng cả một khát vọng mãnh liệt: thoát khỏi sự túng
thiếu, vươn đến một tương lai sáng sủa hơn.
Điều đặc biệt ở
“Ròm” là cách bộ phim đưa khán giả tiếp xúc trực diện với thế giới của những
con người sống bên lề xã hội. Họ là những người lao động nghèo, những bà bán
hàng rong, những ông xe ôm, những phận người khao khát đổi đời bằng những con
số may rủi. Với họ, lô đề không chỉ là trò đỏ đen mà là chiếc phao cứu sinh, là
niềm tin mong manh rằng ngày mai có thể khác. Trong thế giới ấy, Ròm không đơn
giản là “thằng nhỏ chạy số”, mà trở thành người bạn đồng hành, kẻ chia sẻ niềm
hy vọng và nỗi thất vọng của cả một cộng đồng. Niềm tin của Ròm ngây ngô nhưng
cũng vô cùng kiên định. Đôi mắt cậu lúc nào cũng sáng lên, tin rằng có một con
số kỳ diệu nào đó sẽ mang đến phép màu. Nhưng hiện thực lại phũ phàng: những
tiếng reo hò chiến thắng chỉ tồn tại trong thoáng chốc, rồi ngay lập tức bị
thay thế bởi tiếng khóc lóc, chửi rủa khi tay trắng. Cái vòng xoáy “trúng rồi
lại thua, mơ rồi lại vỡ mộng” cứ thế cuốn tất cả vào vực thẳm. Ròm, dù lanh lợi
và kiên cường, cũng chẳng thể thoát khỏi sự bất trắc ấy.
“Ròm” không đi theo
lối kể chuyện mạch lạc, trơn tru, mà chọn cách dồn nén cảm xúc trong từng khung
hình. Máy quay cận cảnh, rung lắc, chạy theo từng bước chân của nhân vật, khiến
khán giả như bị cuốn thẳng vào thế giới hỗn loạn ấy. Người xem không chỉ “xem”
Ròm chạy, mà còn “cảm thấy” sự hối hả, sự căng thẳng, cả nhịp tim gấp gáp của
cậu bé. Âm thanh của phim cũng là một thành công lớn. Tiếng xe cộ ầm ào, tiếng
rao lô đề, tiếng cãi vã, tiếng khóc, tiếng cười – tất cả đan xen, tạo nên bức
tranh âm thanh náo động mà nghẹt thở. Chính sự gấp gáp này khiến khán giả không
thể ngồi yên; họ buộc phải đồng hành cùng Ròm, cùng lo lắng, cùng hy vọng và
cùng hụt hẫng. Không màu mè, không tô vẽ, từng chi tiết trong phim được tái
hiện một cách trần trụi đến gai người. Đó chính là sức mạnh lớn nhất của “Ròm”:
đưa người xem đối diện với một thực tại mà lâu nay chúng ta thường ngoảnh mặt
làm ngơ.
Nhưng “Ròm” không
chỉ là bức tranh toàn màu xám. Đằng sau sự khắc nghiệt của cuộc sống, bộ phim
vẫn để lại một ánh sáng. Đó là ánh sáng từ chính sự kiên cường của Ròm, từ ước
mơ nhỏ bé nhưng mãnh liệt của một đứa trẻ không chịu khuất phục trước số phận.
Ròm nghèo khó, bơ vơ, nhưng cậu không bao giờ chịu dừng lại. Mỗi bước chạy của
Ròm, dù chông chênh, đều chất chứa khát vọng hướng về một tương lai tốt đẹp
hơn. Điều đáng quý là “Ròm” không lãng mạn hóa nghèo khó. Bộ phim không biến sự
khốn cùng thành một thứ mỹ miều để khán giả thương hại, mà để chúng ta thấu
hiểu. Hiểu rằng trong bóng tối, con người vẫn khao khát được sống tử tế, vẫn
muốn bấu víu vào một niềm tin, dù mong manh đến đâu.
Khi bộ phim khép
lại, những gì còn lại trong lòng khán giả không chỉ là câu chuyện của một cậu
bé chạy lô đề. Đó còn là lời nhắc nhở về hàng ngàn, hàng vạn phận người ngoài
kia – những con người đang mưu sinh vất vả trong thành phố hoa lệ nhưng cũng
đầy cạm bẫy. “Ròm” khiến ta không thể không tự hỏi: có phải trong mỗi chúng ta
cũng tồn tại một phần nào đó giống Ròm? Một niềm tin nhỏ nhoi, một ước mơ tưởng
chừng xa vời, nhưng ta vẫn ôm chặt và không ngừng bước tới? Chính ở điểm này,
“Ròm” vượt ra khỏi khuôn khổ của một tác phẩm điện ảnh để trở thành một cú chấn
động tinh thần. Nó không chỉ phản ánh hiện thực xã hội Việt Nam, mà còn chạm
đến một vấn đề mang tính phổ quát: khát vọng sống, khát vọng vượt thoát, khát
vọng tìm thấy ánh sáng trong bóng tối.
“Ròm” không dễ xem,
vì nó buộc khán giả phải đối diện với những gì gai góc, trần trụi nhất. Nó
không mang lại tiếng cười thoải mái hay sự giải trí nhẹ nhàng. Nhưng chính vì
thế, bộ phim này lại xứng đáng để ta dành thời gian thưởng thức. Nó khiến chúng
ta nhìn lại, suy ngẫm, và đồng cảm với những mảnh đời mà đôi khi ta vô tình bỏ
qua. Giá trị lớn nhất của “Ròm” là ở chỗ: nó buộc người xem không thể quay đi.
Không thể quay đi trước nỗi đau của những mảnh đời ở đáy xã hội. Không thể quay
đi trước niềm tin mong manh nhưng kiên định của một cậu bé mồ côi. Và cũng
không thể quay đi trước thông điệp rằng: dù cuộc đời có khắc nghiệt đến đâu,
con người vẫn có thể mơ, có thể hy vọng, và có thể tìm thấy lối ra.
Ròm – Running Through Darkness to Find the Light
“Ròm” is a film
that shook Vietnamese cinema, not only because it won a major award at the
Busan International Film Festival, but also because of the haunting power of
its raw, unflinching, and deeply human story. More than just a piece of
filmmaking, it is a slice of harsh urban reality, a portrait of marginalized
lives caught in the relentless pull of survival and the fragile hope of
changing their fate.
Set against the
chaotic, vibrant backdrop of Saigon, the film follows Ròm – an orphaned boy
making a living as an illegal lottery runner. A profession often looked down
upon and hidden in the shadows becomes the only way for this abandoned child to
survive. Among blinding neon lights and the cries of street-side lottery
sellers that drown out the sighs of the poor, Ròm emerges as a tiny figure of
resilience, embodying a fierce longing to escape deprivation and reach for a
brighter future.
What makes “Ròm”
striking is how it forces audiences into direct confrontation with the world of
those who live on society’s margins. They are the working poor – street
vendors, motorbike taxi drivers, people who bet everything on a string of
numbers. For them, the lottery is not simply a gamble but a lifeline, a fragile
hope that tomorrow might be different. Within this world, Ròm is more than just
“the kid who runs numbers.” He becomes a companion, a vessel for both hope and
despair, sharing in the emotional highs and crushing lows of an entire
community. His belief is naïve yet unwavering: his eyes shine with the
conviction that one lucky number could bring about a miracle. But reality is
merciless. Cheers of victory last only a heartbeat before they are replaced by
curses and sobs as pockets are emptied. The endless cycle of “win then lose,
dream then collapse” pulls everyone deeper into the abyss. Clever and
determined as he may be, Ròm is not spared from this cruel uncertainty.
The storytelling of
“Ròm” is deliberately unpolished, compressing emotion into every frame.
Handheld, shaky camerawork sticks close to Ròm’s body, following each hurried
step, every flicker of fear or hope in his gaze. The audience does not merely
watch Ròm run – they feel his pounding heartbeat, his gasps for air, his
desperation. The sound design amplifies this immersion: the cacophony of
traffic, cries of lottery sellers, quarrels, laughter, and wailing all merge
into an overwhelming urban symphony. This urgency makes it impossible for
viewers to remain detached; they are pulled along, sharing the boy’s worries,
his fleeting hopes, and his inevitable heartbreaks. Every detail feels brutally
authentic, stripped of embellishment. That is the film’s greatest strength: its
courage to confront a reality we often choose to ignore.
And yet, “Ròm” is
not entirely cloaked in darkness. Amid hardship, the film allows a glimmer of
light to shine through – the light of resilience, of a child’s refusal to bow
to fate. Poor and alone, Ròm never stops running. Each step, no matter how
precarious, carries within it the stubborn dream of something better. What
makes “Ròm” remarkable is that it does not romanticize poverty. It does not beautify
suffering for pity’s sake. Instead, it asks us to understand: that even in the
darkest corners, people still yearn to live with dignity, still cling to hope,
however fragile it may be.
When the film ends,
what lingers is not merely the story of a boy running numbers. It is a reminder
of countless lives outside the cinema – men and women laboring in glittering
cities that often forget them, struggling to breathe beneath the weight of
chance and necessity. “Ròm” urges us to ask ourselves: is there not, within
each of us, a fragment of Ròm? A small, flickering belief, a dream that feels
impossibly far away, yet one we hold on to with all our strength? It is in this
way that the film transcends cinema to become a jolt to the spirit. While
rooted in the social realities of Vietnam, it speaks to a universal truth: the
human desire to endure, to escape, to search for light in the shadows.
“Ròm” is not easy
to watch. It offers no gentle laughter, no comforting escape. It demands we
face hardship head-on, sit with discomfort, and acknowledge lives too often
overlooked. But precisely because of that, it is a film worth watching. It
makes us pause, reflect, and empathize with stories we might otherwise pass by.
Its greatest value lies here: it refuses to let us turn away. We cannot turn
away from the pain of those at society’s lowest rung. We cannot turn away from
the fragile yet stubborn faith of an orphaned boy. And we cannot turn away from
the truth that no matter how harsh life becomes, people can still dream, still
hope, and still find a way forward.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét