Em và Trịnh – Bản tình ca dang dở nhưng bất
tử
Mến
gửi đến những người bạn đồng hành – dù đang ở tuổi hai mươi hay đã bước sang
lưng chừng cuộc đời,
Khi
tóc đã lấm tấm bạc, tôi vẫn muốn ngồi xuống, viết vài dòng cho tất cả: cho
người trẻ đang bắt đầu hành trình, cho người đã đi qua nhiều dốc dài của đời
sống. Điều tôi muốn chia sẻ hôm nay không chỉ là về một bộ phim, mà còn là về
một mảnh hồn âm nhạc và tình yêu: Em
và Trịnh.
Có
những bộ phim như lá khô trôi trên dòng nước, lặng lẽ biến mất khỏi ký ức.
Nhưng Em và Trịnh
thì khác. Nó giống như một cuốn nhật ký cũ, mỗi lần mở ra, từng trang giấy lại
vọng lên tiếng thở dài của ký ức, nhưng cũng lan tỏa mùi hương dịu dàng, khó mà
phai nhạt.
Trịnh
Công Sơn trong phim hiện lên như một kẻ mộng mơ mang trái tim bão tố. Ông yêu
say đắm, viết bằng tất cả tâm hồn, sống trọn trong âm nhạc. Từ Huế lặng lẽ, Đà
Lạt mờ sương đến Sài Gòn rực rỡ, nơi nào ông đi qua, nơi đó đọng lại tình ca.
Nhưng càng yêu nồng nàn bao nhiêu, ông càng cô đơn bấy nhiêu. Những bóng hình
ngang đời ông như những chuyến tàu đêm, để lại phía sau chỉ là giai điệu dở
dang và vết xước không lành trong trái tim nghệ sĩ.
“Em”
trong Em và Trịnh
không chỉ là một người. Đó là Diễm – bóng dáng làm nảy sinh Diễm xưa bất tử dưới mưa
Huế. Là người em gái từng giữ những lá thư tình rồi rẽ sang con đường khác. Là
người ca sĩ tri kỷ hát cùng ông rồi xa lìa vì định mệnh. Và là Michiko – cô gái
Nhật đến khi ông đã ở tuổi chiều muộn, mang tình yêu trong sáng như phép màu muộn
màng. Những “Em” ấy vừa làm Trịnh khổ đau, vừa chính là tuổi trẻ của ông – và
cũng là tuổi trẻ của chúng ta: đẹp, nồng nàn, dại khờ, và đầy nuối tiếc.
Bộ
phim khoác lên mình sắc màu cổ điển, đưa ta trở về Việt Nam của nửa thế kỷ
trước: quán cà phê Tùng ở Đà Lạt, con hẻm nhỏ ở Sài Gòn, căn gác Huế nơi ông
ngồi gảy đàn. Mỗi khung hình là một mảnh ký ức, vừa thân thuộc vừa xa xăm.
Trong khói lửa chiến tranh, âm nhạc Trịnh trở thành miền trú ẩn, giữ lại cho
đời những gì mong manh nhất.
Trên
hết, âm nhạc chính là linh hồn của bộ phim. Gần 40 ca khúc vang lên – từ tiếng
hát nhân vật, tiếng radio cũ, cho đến tiếng mưa, tiếng chuông nhà thờ. Diễm xưa, Ướt mi, Hạ trắng, Tình xa... mỗi bài hát
là một lát cắt ký ức, một tiếng vọng tình yêu. Nhờ vậy, Em và Trịnh không chỉ là
câu chuyện để nhìn, mà là một bản hòa ca hoài niệm – vừa quen vừa lạ, vừa đẹp
vừa buồn.
Bộ
phim không kết thúc bằng hạnh phúc trọn vẹn. Nó khép lại trong nỗi cô đơn.
Nhưng chính sự dang dở ấy lại khiến nó sống lâu bền. Nó nhắc ta rằng: tuổi trẻ
ngắn lắm, tình yêu mong manh lắm. Nếu đã yêu, hãy nói. Nếu đã thương, hãy nắm
lấy. Đừng hẹn “một ngày nào đó”, bởi có chuyến tàu chỉ ghé lại một lần, và có
những con người chỉ đi ngang đời ta duy nhất một lần trong đời.
Ở
tuổi 50, khi nhìn về tuổi 20, tôi thấy như nhìn một dòng sông đã trôi xa. Nhưng
những bản nhạc của Trịnh, những thước phim như Em và Trịnh, vẫn khẽ đánh thức trong tôi
một ký ức dịu dàng: rằng tuổi trẻ – dù dại khờ hay dang dở – vẫn là điều đẹp đẽ
nhất ta từng có.
Và tôi tin, với bất cứ ai – già hay trẻ – điều quý giá nhất vẫn là được sống hết mình, để sau này khi ngoảnh lại, ta có thể mỉm cười mà không thấy tiếc nuối.
Em and Trinh – An Unfinished Yet Eternal
Love Song
To
my dear readers – whether you are twenty and just beginning your journey, or
fifty and already carrying the weight of time,
As
my hair turns silver, I still feel the urge to sit down and share a few
thoughts with you. Not only with the young who are chasing their dreams, but
also with those who have walked through many turns of life. Today, I want to
talk about a film – or more precisely, a fragment of music and love: Em and Trinh (You and Trinh).
Some
films pass by like dry leaves drifting on a stream, leaving almost no trace.
But Em and Trinh
is different. It feels like an old diary, where every page turned carries the
soft rustle of sorrow, yet also spreads a gentle fragrance, impossible to
forget.
On
screen, Trinh Cong Son appears as a dreamer with a storm inside his heart. He
loved deeply, wrote with all his being, and lived fully in music. From the
quiet streets of Hue, to misty Da Lat, to vibrant Saigon – wherever he went,
love songs followed. And yet, the more passionately he loved, the lonelier he
became. Those who passed through his life were like midnight trains, leaving
behind only unfinished melodies and scars that never healed in the heart of an
artist.
The
“You” in Em and Trinh
was never just one person. It was Diem – the muse who left behind the immortal Diem Xua under the rain
of Hue. It was the younger girl who once held his love letters but chose
another path. It was the singer who stood as his soulmate on stage, only to
part ways by fate. And it was Michiko – the Japanese woman who came to him in
his later years, carrying a pure love like a late miracle. They were not only
wounds in his heart, but also the essence of his youth – and of ours:
beautiful, passionate, reckless, and full of regrets.
The
film paints Vietnam of half a century ago: Tùng Café in Da Lat, old alleys of
Saigon, the attic in Hue where he strummed his guitar. Each frame feels like a
fragment of memory – both familiar and distant. Amidst war and turmoil, Trinh’s
music became a fragile refuge, preserving the delicate beauty of life.
Above
all, music is the soul of the film. Nearly forty songs echo throughout –
sometimes from the voice of a character, sometimes from an old radio, sometimes
woven into the sound of rain or church bells. Diem Xua, Uot Mi, Ha
Trang, Tinh Xa…
each song a shard of memory, an echo of love. Because of this, Em and Trinh is more
than a film – it is a symphony of nostalgia, both tender and sorrowful, both
familiar and new.
What
lingers most is that the film does not end with perfect happiness. It closes
with loneliness. And yet, this incompleteness is what gives it lasting life. It
whispers to us: youth is brief, love is fragile. If you love, speak it. If you
care, hold on tight. Do not wait for “someday,” because some trains only stop
once, and some people cross our lives only a single time.
At
fifty, looking back on twenty feels like watching a river that has long passed.
But the songs of Trinh, and films like Em
and Trinh, awaken a tender memory within me: that youth – no matter
how reckless, how unfinished – is still the most beautiful thing we ever
possessed.
And
I believe, whether you are young or old, the most precious thing is to live
fully, so that when you look back one day, you may smile without regret.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét