Ảnh thành Thơ: Hưng Giáo Chủ

 


Thầy Lâm Toán

Ghế tựa nghiêng ngả ngẫm suy tư,
Chân duỗi chân co mặc nắng mưa.
Đời thường giản dị, ly trà cạn,
Một góc phòng quen dệt giấc trưa.



Thầy Quang Anh

(1)

Ghế nghiêng bóng đổ hư vô,

Chân buông mặc gió, mặc hồ nắng mưa.

Ly trà đậm vị như xưa,

Một gian phòng nhỏ – cũng vừa cõi nhân.

(2)

Ghế nghiêng như cõi hư vô,

Dép nằm buông xả bên bờ nắng mưa.

Thân tâm nhẹ tựa cánh dừa,

Một đời tĩnh lặng… gió vừa đủ ru.

(3)

Ghế nghiêng ngẫm chuyện nhân gian,

Dép như dấu ngọc in tràn tháng năm.

Âm thầm theo bước thăng trầm,

Lặng im mà hóa tri âm kiếp người.


(Yên Mỹ – chiều nghiêng vệt nắng, 2025)



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mái Ấm Quê Mình

CHIẾC XE CHỞ GIÓ TUỔI THƠ