YÊN MỸ QUÊ MÌNH: THANH BÌNH - HƯNG THỊNH
Có những bài thơ
không chỉ để đọc, mà để lắng. Không chỉ để nhớ, mà để trở về.
“Yên Mỹ Quê Mình: Thanh Bình – Hưng Thịnh” là một bài thơ như thế – nơi
mỗi câu chữ như vỡ òa từ ký ức, dịu dàng mà mạnh mẽ, mộc mạc mà thẳm sâu.
Bài thơ được dệt nên
bằng kết cấu acrostic – như một cổng làng bằng ngôn từ, nơi từng chữ cái đầu
dòng là một viên gạch lặng thầm, nâng đỡ cả miền thương mến. Trong từng hình
ảnh quen thuộc – bến nước, mái tranh, dáng mẹ nghiêng vai, bóng cha đạp xe về –
là cả một trời tuổi thơ, một dòng quê chưa bao giờ vơi cạn.
Nhưng thơ không dừng
lại ở hoài niệm. Nó tiếp tục sống – như mạch ngầm âm thầm chảy dưới lớp đất
làng, nơi những người dân Yên Mỹ hôm nay vẫn đang lặng lẽ gìn giữ, dựng xây
bằng tất cả tấm lòng son sắt và niềm tin vào ngày mai.
Mời bạn bước vào bài
thơ – như một lần bước qua cổng làng quê mình, để thấy lòng dịu lại, và để hiểu
rằng: quê hương – dù ở đâu, vẫn là nơi ta gửi lại một phần trái tim mình.
YÊN MỸ QUÊ MÌNH
THANH BÌNH - HƯNG THỊNH
Yêu sao bến nước hàng tre,
Êm như làn gió thoảng về đầu thôn.
Nắng hong sân gạch vàng hon,
Mái tranh lặng lẽ vẫn còn mùi rơm.
Yêu từng giọt nắng chiều hôm,
Qua bao mùa lũ vẫn ôm nghĩa tình.
U hái trăng đêm nghiêng mình,
Êm vai nhẹ gánh dáng hình triền đê.
Mỗi chiều cha đạp xe về,
Im trong bóng mẹ - lặng nghe hồn làng.
Nơi con cất giữ dịu dàng,
Hiên ngang dáng ấy - vững vàng niềm tin.
Tán đa che nắng sân đình,
Hương sen thoảng nhẹ hữu tình bước chân.
Anh thợ xây, chị nông dân,
Nắm tay gìn giữ xa gần nghĩa xưa.
Học trò gieo chữ sớm trưa,
Bước ra thế giới vẫn thưa: “Quê mình”.
In trong tâm thức nghĩa tình,
Nắng mưa vẫn giữ bóng hình lối quê.
Hương đời lặng lẽ say mê,
Hiến dâng trí tuệ – chốn quê sáng dần.
Ươm bao lớp trẻ chuyên cần,
Nêu gương thầm lặng – góp phần thẳng ngay.
Gánh bao trách nhiệm không lay,
Tấm lòng son sắt, đêm ngày vì dân.
Hết lòng giữ đạo trong ngần,
In sâu tâm đức muôn phần dựng xây.
Nồng nàn tình nghĩa sum vầy,
Hưng thịnh Yên Mỹ - dâng đầy hồn quê.
Nhận xét
Đăng nhận xét